Ai quyết định Ngoại trưởng Minh đi Mỹ?
Tiến sĩ Phạm Chí Dũng Gửi cho BBC từ Sài Gòn Cuộc gặp liên ngoại trưởng Phạm Bình Minh - John Kerry ở Washington vào đầu tháng 10/2014 đã an...
https://itdl-flatnews.blogspot.com/2014/10/ai-quyet-inh-ngoai-truong-minh-i-my.html
Tiến sĩ Phạm Chí Dũng
Gửi cho BBC từ Sài Gòn
Cuộc gặp liên ngoại trưởng Phạm Bình Minh - John Kerry ở Washington vào đầu tháng 10/2014 đã an bài. Kết quả không đến nỗi tệ: sau nhiều năm bị cấm vận, Việt Nam được Hoa Kỳ dỡ bỏ một phần cơ chế mua vũ khí sát thương.
Cũng sau 7 năm tính từ thời điểm gia nhập WTO 2007, mới có một bộ trưởng ngoại giao Việt Nam mang về cho nước nhà tấm huy chương “thành tích đàm phán song phương” có chút dư vị với người Mỹ.
Tuy thế, chút dư âm còn lại mà người ta muốn biết là làm sao ông Phạm Bình Minh đến được Hoa Kỳ, trong khi cách đây không lâu chuyến đi của ủy viên trung ương đảng này còn bị hoãn lại chưa biết đến khi nào.
Đi sau đảng
Đáng lý, ông Phạm Bình Minh đã được “về nhà” từ tháng 6/2014 khi nhận lời mời trực tiếp của Ngoại trưởng John Kerry, ngay sau vụ giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc tiến chiếm Biển Đông. Nghe nói chuyến khởi hành hụt này đã được sắp lịch và ngoại trưởng Việt Nam đã chuẩn bị hành lý, chỉ còn chờ lên xe ra sân bay Nội Bài.
Thế nhưng cũng nghe nói có một yêu cầu kín đáo nào đó khiến ông không thể dứt áo ra đi được. Thay vào đó, ông Minh lại phải dự tiếp Dương Khiết Trì là ủy viên quốc vụ viện Trung Hoa ở Hà Nội, hoặc tiếp xúc căng cứng và chán ngắt với bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc là Vương Nghị mà giới blogger mô tả “những đôi mắt mang hình viên đạn”.
Bất chấp sự có mặt đột xuất ở Hà Nội của hai thượng nghị sĩ John McCain và Whitehouse, cùng sau đó là Chủ tịch hội đồng tham mưu trưởng liên quân Hoa Kỳ Martin Dempsey, vai trò của Trung Quốc đã lấy lại thế lấn lướt kể từ thời điểm Dương Khiết Trì sang Việt Nam “vấn an” những người có cùng ý thức hệ.
Chỉ vào cuối tháng 9, đầu tháng 10/2014, vai trò của ông Phạm Bình Minh mới thực sự phần nào có ý nghĩa, ít ra cũng trên danh nghĩa khi được Bộ chính trị chấp thuận cho đàm phán song phương với Hoa Kỳ.
Nhưng ngay trước chuyến “về nhà”, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh lại “phải” tham dự hai sự kiện ở Quảng Tây vào trung tuần tháng 9/2014 nhằm “thúc đẩy hợp tác giữa Việt Nam và Trung Quốc”. Chuyến “Bắc du” này diễn ra chỉ ít ngày sau chuyến công du Bắc Kinh gây tranh luận đặc biệt của “Đặc phái viên Tổng bí thư” Lê Hồng Anh.
Hệ quả nối tiếp nhau của những chuyến công du hướng Bắc và sang Tây có thể coi là rõ mồn một.
Sự thể đó càng có vẻ “minh bạch” hơn bằng vào cá tính thích trưng bày thể diện của những người bên đảng. Gần như cùng lúc với sự có mặt ở Washington của ông Phạm Bình Minh, một phái đoàn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng xuất hiện ở Hàn Quốc, với kết quả đặc biệt nhất sau 21 phát đại bác là phía Việt Nam đã đồng thuận với Hàn Quốc trong tuyên bố chung về “không chấp nhận” (có người dịch là “không dung thứ”) việc CHDCND Triều Tiên leo thang vũ khí hạt nhân và đe dọa nền hòa bình quốc tế.
Cùng lúc, những tờ báo đảng như Quân Đội Nhân Dân bắt đầu hy vọng về “niềm tin đối tác hợp tác chiến lược” giữa Việt Nam với một quốc gia đồng minh quân sự truyền thống của Mỹ là Hàn Quốc. Ngược lại, bình diện ngoại giao Việt Nam - Triều Tiên đang có nguy cơ bị “đảo chính”.
Đảng đang quyết định
Việc gia tăng quan hệ với Mỹ cũng làm cho những người bên chính phủ cảm thấy hài lòng hơn, tuy có thể còn ít ỏi so với tham vọng “Mỹ tiến” của họ
Có thể hiểu, chuyến đi Hoa Kỳ của một quan chức cao cấp của Chính phủ như ông Phạm Bình Minh là do “đảng chỉ đạo” và nằm trong đường hướng cùng lộ trình hòa dịu quan hệ Việt - Mỹ, thậm chí còn mang hơi hướng mong ngóng đến một mối liên minh quân sự Việt - Mỹ trong tương lai, để tránh mũi lao phóng xuống từ Trung Quốc.
Nhìn lại, có thể nhận ra việc ông Phạm Bình Minh đã chỉ đến Washington sau khi một người cùng họ nhưng có cấp bậc trong đảng cao hơn hẳn ông - ủy viên bộ chính trị - đi Hoa Thịnh Đốn vào cuối tháng 7/2014.
Nhiều khả năng, quyết định công du cho ông Phạm Bình Minh không hẳn do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một mình quyết định. Sự thể này là khác khá nhiều với thời gian cuối năm 2013, khi ông Nguyễn Tấn Dũng một mình đi New York để bàn về TPP và “quy chế thị trường đầy đủ” cho Việt Nam.
Tương quan so le về quan hệ đối ngoại như thế cũng phần nào phản ánh cục diện có vẻ bất cân xứng về đối nội hiện nay giữa Chính phủ và những người bên đảng.
Tuy thế, cũng có thể hiểu là mặc dù không chiếm thế thượng phong, nếu không nói là ngược lại, trong các cuộc tiếp xúc song phương Việt - Mỹ từ tháng 7/2014 đến nay, việc gia tăng quan hệ với Mỹ cũng làm cho những người bên chính phủ cảm thấy hài lòng hơn, tuy có thể còn ít ỏi so với tham vọng “Mỹ tiến” của họ.
Câu hỏi trước mắt là với những nước cờ có tính gia tốc của khối đảng từ tháng 7/2014 đến nay, liệu phía chính phủ có dự liệu những quyết sách và cú nhảy nước rút nào để ít nhất trung hòa trạng thái win win – chúng ta cùng thắng?
Bài viết thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả, một nhà báo tự do tại thành phố Hồ Chí Minh.
BBC
Gửi cho BBC từ Sài Gòn
Cuộc gặp liên ngoại trưởng Phạm Bình Minh - John Kerry ở Washington vào đầu tháng 10/2014 đã an bài. Kết quả không đến nỗi tệ: sau nhiều năm bị cấm vận, Việt Nam được Hoa Kỳ dỡ bỏ một phần cơ chế mua vũ khí sát thương.
Cũng sau 7 năm tính từ thời điểm gia nhập WTO 2007, mới có một bộ trưởng ngoại giao Việt Nam mang về cho nước nhà tấm huy chương “thành tích đàm phán song phương” có chút dư vị với người Mỹ.
Tuy thế, chút dư âm còn lại mà người ta muốn biết là làm sao ông Phạm Bình Minh đến được Hoa Kỳ, trong khi cách đây không lâu chuyến đi của ủy viên trung ương đảng này còn bị hoãn lại chưa biết đến khi nào.
Đi sau đảng
Đáng lý, ông Phạm Bình Minh đã được “về nhà” từ tháng 6/2014 khi nhận lời mời trực tiếp của Ngoại trưởng John Kerry, ngay sau vụ giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc tiến chiếm Biển Đông. Nghe nói chuyến khởi hành hụt này đã được sắp lịch và ngoại trưởng Việt Nam đã chuẩn bị hành lý, chỉ còn chờ lên xe ra sân bay Nội Bài.
Thế nhưng cũng nghe nói có một yêu cầu kín đáo nào đó khiến ông không thể dứt áo ra đi được. Thay vào đó, ông Minh lại phải dự tiếp Dương Khiết Trì là ủy viên quốc vụ viện Trung Hoa ở Hà Nội, hoặc tiếp xúc căng cứng và chán ngắt với bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc là Vương Nghị mà giới blogger mô tả “những đôi mắt mang hình viên đạn”.
Bất chấp sự có mặt đột xuất ở Hà Nội của hai thượng nghị sĩ John McCain và Whitehouse, cùng sau đó là Chủ tịch hội đồng tham mưu trưởng liên quân Hoa Kỳ Martin Dempsey, vai trò của Trung Quốc đã lấy lại thế lấn lướt kể từ thời điểm Dương Khiết Trì sang Việt Nam “vấn an” những người có cùng ý thức hệ.
Ngoại trưởng Minh tiếp ông Dương Khiết Trì ở Hà Nội.
Chỉ vào cuối tháng 9, đầu tháng 10/2014, vai trò của ông Phạm Bình Minh mới thực sự phần nào có ý nghĩa, ít ra cũng trên danh nghĩa khi được Bộ chính trị chấp thuận cho đàm phán song phương với Hoa Kỳ.
Nhưng ngay trước chuyến “về nhà”, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh lại “phải” tham dự hai sự kiện ở Quảng Tây vào trung tuần tháng 9/2014 nhằm “thúc đẩy hợp tác giữa Việt Nam và Trung Quốc”. Chuyến “Bắc du” này diễn ra chỉ ít ngày sau chuyến công du Bắc Kinh gây tranh luận đặc biệt của “Đặc phái viên Tổng bí thư” Lê Hồng Anh.
Hệ quả nối tiếp nhau của những chuyến công du hướng Bắc và sang Tây có thể coi là rõ mồn một.
Sự thể đó càng có vẻ “minh bạch” hơn bằng vào cá tính thích trưng bày thể diện của những người bên đảng. Gần như cùng lúc với sự có mặt ở Washington của ông Phạm Bình Minh, một phái đoàn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng xuất hiện ở Hàn Quốc, với kết quả đặc biệt nhất sau 21 phát đại bác là phía Việt Nam đã đồng thuận với Hàn Quốc trong tuyên bố chung về “không chấp nhận” (có người dịch là “không dung thứ”) việc CHDCND Triều Tiên leo thang vũ khí hạt nhân và đe dọa nền hòa bình quốc tế.
Cùng lúc, những tờ báo đảng như Quân Đội Nhân Dân bắt đầu hy vọng về “niềm tin đối tác hợp tác chiến lược” giữa Việt Nam với một quốc gia đồng minh quân sự truyền thống của Mỹ là Hàn Quốc. Ngược lại, bình diện ngoại giao Việt Nam - Triều Tiên đang có nguy cơ bị “đảo chính”.
Đảng đang quyết định
Việc gia tăng quan hệ với Mỹ cũng làm cho những người bên chính phủ cảm thấy hài lòng hơn, tuy có thể còn ít ỏi so với tham vọng “Mỹ tiến” của họ
Có thể hiểu, chuyến đi Hoa Kỳ của một quan chức cao cấp của Chính phủ như ông Phạm Bình Minh là do “đảng chỉ đạo” và nằm trong đường hướng cùng lộ trình hòa dịu quan hệ Việt - Mỹ, thậm chí còn mang hơi hướng mong ngóng đến một mối liên minh quân sự Việt - Mỹ trong tương lai, để tránh mũi lao phóng xuống từ Trung Quốc.
Nhìn lại, có thể nhận ra việc ông Phạm Bình Minh đã chỉ đến Washington sau khi một người cùng họ nhưng có cấp bậc trong đảng cao hơn hẳn ông - ủy viên bộ chính trị - đi Hoa Thịnh Đốn vào cuối tháng 7/2014.
Nhiều khả năng, quyết định công du cho ông Phạm Bình Minh không hẳn do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng một mình quyết định. Sự thể này là khác khá nhiều với thời gian cuối năm 2013, khi ông Nguyễn Tấn Dũng một mình đi New York để bàn về TPP và “quy chế thị trường đầy đủ” cho Việt Nam.
Tương quan so le về quan hệ đối ngoại như thế cũng phần nào phản ánh cục diện có vẻ bất cân xứng về đối nội hiện nay giữa Chính phủ và những người bên đảng.
Tuy thế, cũng có thể hiểu là mặc dù không chiếm thế thượng phong, nếu không nói là ngược lại, trong các cuộc tiếp xúc song phương Việt - Mỹ từ tháng 7/2014 đến nay, việc gia tăng quan hệ với Mỹ cũng làm cho những người bên chính phủ cảm thấy hài lòng hơn, tuy có thể còn ít ỏi so với tham vọng “Mỹ tiến” của họ.
Câu hỏi trước mắt là với những nước cờ có tính gia tốc của khối đảng từ tháng 7/2014 đến nay, liệu phía chính phủ có dự liệu những quyết sách và cú nhảy nước rút nào để ít nhất trung hòa trạng thái win win – chúng ta cùng thắng?
Bài viết thể hiện quan điểm và cách hành văn của tác giả, một nhà báo tự do tại thành phố Hồ Chí Minh.
BBC


Đi Mỹ ( kẻ thù cũ ) mà cũng gianh đi để kể công, đúng là cs. Phần nào cho thấy các phe phái "chơi" nhau.
Trả lờiXóaPBM tiến nhanh tiến vững chắc và nổi tiếng nhờ bức ảnh trên
Trả lờiXóaBài viết mới bàn đến "khối đảng" khối "chính phủ" mà không bàn đến thế lực quyết định là người dân VN.
Trả lờiXóaThực ra cà 2 khối đảng, chính phủ đều không vì dân nên không hề dám dựa vào dân. mà thi nhau bắt tù người yêu nước.
Ai sẽ cùng toàn dân nắm lấy vận mệnh non nước này.
Ai bắt tay ông Minh trong hình, người đó quyết định cho ông Minh đi Mỹ .
Trả lờiXóaGóc nhìn lạ và hay
XóaĐể trả lời cho câu hỏi của bài báo, trước tiên chúng ta phải suy nghĩ cặn kẽ về phe đảng và phe chính quyền (mặc dù họ cùng là một đám với nhau)
Trả lờiXóaVề phe đảng, chúng ta thấy họ đã thất bại hoàn toàn với thằng bạn tầu khựa. Nó mang dàn khoan sang quấy trong lãnh thổ của VN mà đảng không dám mở mồm, xin sang gặp nó không tiếp, gọi điện 40 chục lần nó không nghe, và lại còn tiếp tục chửi ngược lại trên báo, còn cấm VN kiện nó ra tòa, thế mà đảng vẫn im. đảng làm mặt giận dỗi nên mới cho chú nghị sang mỹ nhưng vẫn sợ nên mới có món quà thiếu học với ông Macken, nhưng người Mỹ họ mời ông Minh chứ đâu có mời cái đám vớ vẩn đó, hơn nữa họ quá hiểu và thông minh để không trở thành quân cờ của các chú, nước cờ họ chơi là hai ông nghị sĩ của họ sang ngay và tiếp theo đó là một ông lớn của quân đội Hoa Kỳ cũng sang tiếp. Đó chẳng phải công lao của chú nghị mà người Mỹ chơi nước cờ sát ván cho các chú khỏi đu dây luôn và đúng như vậy, chắc bị thằng tầu dọa giải tán đám các chú và công khai mọi bí mật bán nước nên các chú liền cử đặc phái viên tbt sang năn nỉ nhận tội chót dại và xin tha. nhưng với chò lèo lá ngu xuẩn đó chắc chẳng thể thây đổi được bản chất bành chướng và lưu manh của "thằng anh" tầu khựa.
Còn đối với nhân dân VN thì các chú thua với tầu thì với nhân dân các chú thua còn nặng hơn, tất cả những người VN yêu nước đều nguyền rủa các chú, vì các chú đưa họ vào chủ nghĩa "nghèo hèn" mà đến hết thế kỷ cũng chưa chắc thấy (đường ra) như ông tổng đã nói, nhân dân biểu tình yêu nước thì các chú đàn áp dở đủ trò bỉ ổi rồi vu vạ tống giam và bây giờ các chú mới thấy cái sôi sục "chết người" mà NHÂN DÂN đem đến cho các chú, cộng thêm phong trào dân chủ Hồng Kông (mà chính tầu khựa còn sợ) đang tạo ra một cơn bão mới tại VN thì vận mệnh các chú thật mong manh.
Chính vì các lẽ trên nên gần đây phe đảng mới có động tác bàn nhau tăng quyền cho phe chú ếch (phe chính phủ) vì chú ếch không có lỗi với tầu khựa bằng phe đảng vì các chú bị khớp ở điều 4 hiến pháp đối với dân và khớp với tầu khựa ở thể chế cộng sản, trước đây các chú đã vật một keo với chú ếch và bị thua rồi, giờ còn yếu hơn nên các chú thà dồn cho chú ếch mạnh thì các chú có cọc để bám và để dân và giặc chĩa mũi dùi vào chú ếch trong khi các chú đang hồi sức cấp cứu. Nhưng chú ếch cũng quái lắm. có thể chú ếch đã mặc cả rằng: ...ông phải đi Hàn Quốc để quan hệ hợp tác kinh tế dù đếch phải vậy dù ông không muốn, dù tầu khựa có nghĩ ông là thằng đu dây có ý phản nó. Cũng có thể ông tổng trước khi về đuổi gà muốn lấy le với dân rằng ta không phải anh em với tầu khựa... nhưng chung quy anh ếch muốn anh tổng bị tầu ghét không cứu và anh phải về. Và bước quan trọng nữa là phải để ông Minh đi Mỹ, anh ếch theo Mỹ mới bảo toàn được cuộc sống và tài sản, con dể anh ở Mỹ mà theo tầu sao được, dân chúng thì cũng chỉ muốn nhờ Mỹ đánh tầu nên anh ếch sẽ được dân tha cho, lại được tiếng yêu nước. còn xét chọn người đi Mỹ thì ai có thể làm cho Mỹ tin ngoài ông Minh.
Tôi đồng ý với bài báo rằng cả hai phe cử ông Minh đi Mỹ.
Còn tôi, tôi chỉ tin ông ấy qua ánh mắt của ông ấy khi tiếp thằng dương khiết trì, qua cái đập bàn của bố ông ấy khi quát : thằng "nào ra lệnh cho bộ đội không được bắn"-trong trận Gạc Ma. (xin lỗi ông Thạch chữ thằng là tôi bịa vào)
Trong cái rủi, có cái may!
Trả lờiXóaGiàn khoan TQ hiện thân cho sự quyết tâm xâm phạm chủ quyền, cướp biển của VN, khiến VN phải tính lại chiến lược mới để bảo vệ chủ quyền.
VN và Mỹ có cùng quan tâm đến an ninh Biển Đông khiến 2 quốc gia xích lại gần nhau hơn, từ đó dần bỏ những dị biệt trong quan điểm để cùng hoàn thành mục tiêu chung!
rủi may may rủi gì?
Xóacốt lõi của mọi vấn đề vẫn là cái mít nhớ và yêu tha thiết ghế mới ra nông nỗi này