(VNTB)-Những lá thư bị ép buộc vào Đảng
Phùng Hoài Ngọc (VNTB)-Lãng tử có ông bạn là giảng viên đại học sư phạm nay đã nghỉ hưu. Một hôm ông bạn qua nhà uống trà và kể chuyện mới n...
https://itdl-flatnews.blogspot.com/2014/09/vntb-nhung-la-thu-bi-ep-buoc-vao-ang.html
Phùng Hoài Ngọc
(VNTB)-Lãng tử có ông bạn là giảng viên đại học sư phạm nay đã nghỉ hưu. Một hôm ông bạn qua nhà uống trà và kể chuyện mới nhận được hai bức thư của học trò cũ, khiến ông rất băn khoăn bức xúc.
“Tôi rất bất ngờ nhận được thư email ngày 23/5/2014 của một học trò cũ tên là CT, nay là giáo viên trung học phổ thông. Thật khó khăn để trả lời thỏa đáng cho em. Nhưng vẫn phải trả lời, hi vọng đáp ứng lòng tin cậy của em CT dù trong muôn một. Tuy em có tự giới thiệu họ tên, nhưng tôi khó nhớ ra khuôn mặt em trong cả ngàn GV trung học hai cấp mà chúng tôi đã đào tạo ở trường SP suốt vài chục năm qua. Em cũng không nói địa chỉ nơi công tác (có lẽ em cũng còn nghi ngại rắc rối !).
Tôi hỏi ông bạn cho tôi đăng hai bức thư đó được không. Ông đồng ý. Lãng tử xin đăng nguyên văn hai bức thư của cô CT và hồi âm của ông bạn. Mong cô giáo CT thông cảm.
* Lá thư thứ nhất của CT
Kính gởi Thầy!
Con có một thắc mắc nhờ Thầy giúp dùm:
Con là một GV, đã học qua lớp cảm tình Đảng, nhưng vì thấy mình chưa thật sự đủ năng lực và điều kiện để bước vào hàng ngũ của Đảng, nên hiện con chưa muốn vào Đảng được. Cũng chính vì lí do này mà Hiệu trưởng trường con luôn gây áp lực cho chúng con.
Tháng 02/2014 con và 3 anh chị khác trong đơn vị được Bí thư chi bộ trường mời lên văn phòng để vận động về việc phát triển Đảng. Lúc đó chúng em đã lần lượt trình bày hết những lí do mà hiện nay chưa đủ điều kiện để vào Đảng được với Bí thư trường.
Nhưng đến khi họp Tổ chuyên môn cuối năm vào 05/2014 thì được biết kết quả đánh giá của Hiệu trưởng về chuẩn nghề nghiệp của giáo viên của con là 67 điểm, đạt loại Trung bình do bị khống ở tiêu chí 1: Phẩm chất đạo đức chính trị chỉ đạt được 1 điểm. Lúc đó chúng tôi có khiếu nại và đề nghị Hiệu trưởng xem xét lại nhưng Hiệu trưởng chỉ giải thích là vì lí do: chưa tự giác chấp hành chủ trương ở công tác phát triển Đảng của đơn vị, và chưa tự giác tham gia hoạt động chính trị. Bản thân con nhận thấy mình luôn gương mẫu chấp hành tốt đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; gương mẫu tham gia các hoạt động chính trị-xã hội; gương mẫu thực hiện tốt nghĩa vụ công dân. Đáng lẽ phải đạt 3 điểm như các đồng chí khác trong trường con, nếu chỉ vì lí do hiện nay chưa thể vào Đảng mà Hiệu trưởng đánh giá chúng con như thế thì thật không công bằng.
Bản thân chúng con tự nhận thấy mình chưa đủ năng lực nên không thể bước vào hàng ngũ Đảng, vì sợ sẽ ảnh hưởng đến uy tín của Chi bộ. Và bản thân chúng con sẽ cố gắng phấn đấu hoàn thiện mình hơn nữa để thật sự xứng đáng thì mới vào xin Đảng.
Thầy cho chúng con hỏi, khi học xong lớp “Cảm tình Đảng”, mà không vào Đảng thì có thể bị coi như là: chưa tự giác chấp hành chủ trương ở công tác phát triển Đảng của đơn vị, và chưa tự giác tham gia hoạt động chính trị như Hiệu trưởng trường con đánh giá không? Không vào Đảng và bị Hiệu trưởng đánh giá như vậy có đúng và công bằng với chúng con không?
Con mong nhận được lời chia sẽ của Thầy!
Thầy trả lời
Em CT thân mến
Thầy rất thông cảm nỗi bức xúc của em và thầy cũng biết tình hình phát triển đảng viên đảng Cộng sản hiện đang khó khăn, trì trệ.
Về lời khuyên, thầy chỉ biết nói là: chấp nhận những bất công xã hội để thực hiện được ý chí, theo nhận thức của chính mình. Bị xếp loại trung bình cũng được. Tất nhiên, theo thầy nghĩ, cách đánh giá xếp loại của Trường là bất công rồi.
Em thông cảm rằng BGH nhà trường cũng là nạn nhân, họ phải chịu sự lãnh đạo của cấp trên giao chỉ tiêu. Họ cũng mắc bệnh thành tích nữa.
Thân mến tạm biệt, chúc em can đảm làm theo những gì mình tin là đúng đắn.
* Lá thư thứ hai của CT
Em rất cảm ơn những lời khuyên của Thầy!
Em còn một thắc mắc nhỏ nữa nhờ thầy giúp dùm;
Hiệu trưởng trường chúng em nói, từ đây trở về sau nếu những ai không chịu vào Đảng thì sẽ bị thuyên chuyển công tác sang chỗ khác, hoặc là bị tinh giảm biên chế không còn dạy nữa. Em cảm thấy lo lắm! Không biết có qui định ấy không?
Hiện tại Hiệu trưởng đang yêu cầu chúng em phải viết tờ tường trình nêu lên lí do mà hiện nay chưa thể vào Đảng, và hứa sẽ vào Đảng trong vài năm nữa thì Hiệu trưởng sẽ điều chỉnh lại cách xếp loại đánh giá chuẩn nghề nghiệp lại là Khá. Chúng em không biết có nên viết không và nếu viết thì phải nêu lên lí do nào để không bị họ bắt bẻ nữa? Vì tất cả những lí do chúng em trình bày Hiệu trưởng đều cho rằng không chính đáng.
Em nhờ thầy hướng dẫn giúp em dùm!
Thầy trả lời
Theo thầy biết, chẳng có tổ chức Đảng nào quy định như hiệu trưởng đó nói. Tùy theo địa phương đặt ra luật lệ mà thôi.
Nếu họ ép quá thì em đành phải nhân nhượng, đặng theo đuổi nghề nghiệp mà em yêu thích.
Rổi sau lại tính nữa,, em ạ.
Chúc em mạnh khỏe, an tâm, đường đời còn dài lắm.
GNLT

Thật là một trò hề! Tại sao lại ép buộc người khác tham gia một đảng phái chính trị là đảng cộng sản VN? Ép buộc không được thì lại chơi trò hèn đe dọa. Còn khi người dân có khuynh hướng chính trị khác với đảng csVN thì đảng csVN mang cộng an, côn đồ ra khủng bố - cướp phá - giam cầm!
Trả lờiXóaĐộc đảng, độc tài, độc đoán, gian dối, tham lam như đảng csVn thì có mà dẫn cả nước xuống hố.
Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
Trả lờiXóaẢO TƯỞNG CỘNG SẢN TAN VỞ -Chất keo Lý Tưởng rão rệu -Còn lại cái THẻ dảng dể cứu cái sổ hưu -Dùng Cái Sổ hưu dể bọc lót cho sự tồn tại mong manh của "Còn Dảng Còn Mình-BẢn chat CộỘng sản là không có niềm tin Thần Thánh -Coi moi thứ trên dời dểu la Phương Tiện , kể cả thần Thánh, vì thế mới phát triể nghề Ốp Đồng mua than bán thánh - làm bại hoại xã hội :
Trả lờiXóaNghề ốp đồng ở miền Bắc
Đa phần những người đến cúng kính, xin lộc đều là vợ các quan chức, thậm chí có một số bà vợ các quan cỡ trung ương
Với Việt Nam hiện tại, hoạt động ốp đồng phải được xem là một cái nghề ăn nên làm ra hơn bao giờ hết. Nó tạo ra được một thị trường siêu lợi nhuận mà ở đó, mọi thứ hàng hóa tưởng như bỏ đi cũng không ai thèm lượm thì chỉ cần qua tay ông đồng bà cốt, mọi chuyện hoàn toàn thay đổi, một chai nước lọc có thể bán với giá vài trăm ngàn đồng, một nải chuối hoặc một mâm trái cây được mua với giá vài triệu bởi đó là lộc bề trên, chuyện này vốn là chuyện rất bình thường. Và đặc biệt, chuyện chữa bệnh ở các điện được sùng bái hết cỡ bởi những kẻ có tiền, có quyền.
Giàu nghèo lẫn lộn…
Một xác đồng yêu cầu giấu tên, ở Hàng Thiếc, Hà Nội, yêu cầu giấu tên, chia sẻ: “Có lộc lúc hầu hạ, đó là tình duyên mà. Chữa bệnh cũng có, tùy theo bệnh âm hay bệnh dương, bệnh âm thì chữa theo đường âm, bệnh dương thì thuốc thang, vừa kết hợp âm dương.”Chữa bệnh cũng có, tùy theo bệnh âm hay bệnh dương, bệnh âm thì chữa theo đường âm, bệnh dương thì thuốc thang, vừa kết hợp âm dương.
-Một xác đồng
Theo người này, mỗi ngày ở điện của ông có trung bình trên trăm người đến cúng kính, xin lộc, chữa bệnh. Đa phần những người đến cúng kính, xin lộc đều là vợ các quan chức, thậm chí có một số bà vợ các quan cỡ trung ương. Chính những bà vợ quan cấp trung ương này đã mang lại mối lợi cho điện của ông mỗi tháng không dưới một trăm triệu đồng. Và ông cảm thấy hoàn toàn hợp lý về khoản tiền này, ông không cho rằng đó là lộc do ơn trên ban cho ông mà là số tiền các quan cấp cao này nhờ vợ mang đến để trả nợ, thậm chí đút lót bề trên sau quá trình tham nhũng và làm những việc đen tối.Về phần chữa bệnh, điện của ông không có những bệnh nhân nhà giàu, có thể nói bước vào điện là hai thế giới hiện ra rõ rệt, một cõi âm, một cõi dương, một giàu sụ đi xin lộc, một nghèo rớt mùng tơi đi chữa bệnh. Những người đến điện chữa bệnh chủ yếu bằng nước lá, nước suối. Những ai khó khăn quá thì mang một chai nước lọc ở nhà đến điện, ông nhập vào, niệm chú mấy câu vào chai nước để mang về nhà uống sẽ lành bệnh. Và hầu như đa phần đến chữa bệnh chừng hai tuần thì không đến nữa. Theo ông đoán là có lẽ họ đã lành hẳn bệnh hoặc đã chết vì bệnh nan y.Một ngôi chùa ở miền Bắc Việt Nam (ảnh minh họa). RFA PHOTO.Ông nói rằng đến điện của ông chữa cũng có cái hay, hoặc là lành bệnh do niềm tin, do tâm linh được trấn an và do bề trên phù hộ, hoặc chết đi một cách nhẹ nhàng, khỏi bị kim chích, dao kéo mổ vào người. Cả chết và sống sau khi chữa bệnh ở điện đều rất lành tính bởi nó chứa niềm tin và sự an tâm. Những thứ này không có được khi đến bệnh viện.Và có một điểm mà ông luôn cảm thấy an tâm mỗi khi nhập đồng, cho thuốc, cho dù chính ông cũng không hiểu phép màu trong chai nước hoặc gói bánh, nải chuối kia có thật hay không. Đó là đa phần người đến điện chữa bệnh là người nghèo, nghèo đến mức không còn gì để bàn, số còn lại đến chữa bệnh là những người quá giàu có nhưng mắc bệnh nan y, bệnh viện bó tay, lại đến tìm ông, đương nhiên ông không dại gì tuyên bố mình bó tay giống như bệnh viện. Sự im lặng của ông không phải vì tiền bạc, lợi lộc ở những mối này mà là vì những bệnh nhân nghèo, họ luôn nuôi hy vọng ở bề trên, chính vì vậy, dù thế nào ông cũng giữ im lặng.
Còn Tiếp
Tiếp Theo ;
Trả lờiXóaXã hội càng bất an, đồng bóng càng lên ngôi
Một giảng viên dạy môn tâm lý ở một trường đại học y, yêu cầu không nêu tên, chia sẻ: “Bây giờ điện này ở đây thì đầy, thiếu gì. Ở đây thầy hầu thì nhiều, nhiều thầy lắm, mình hầu thánh, chứ không phải hầu Phật. Mình hầu chúa, hầu quan ấy, đó là một nét tâm linh thôi, chứ không phải xin gì được đó, đó là tâm linh thôi!”Ở đây thầy hầu thì nhiều, nhiều thầy lắm, mình hầu thánh, chứ không phải hầu Phật. Mình hầu chúa, hầu quan ấy, đó là một nét tâm linh thôi, chứ không phải xin gì được đó.
-Một giảng viên tâm lýTheo giảng viên này, vấn để ốp đồng ở Việt Nam vốn dĩ không còn xa lạ gì trong hoạt động hằng ngày của xã hội. Vấn đề là khi xã hội càng trở nên bất an thì hoạt đồng đồng bóng càng phát triển, điều đó giống như một qui luật. Trong đó, không ngoại trừ vấn đề tham quyền đoạt vị của nhiều cán bộ nhà nước, bởi không có bất cứ thế lực thần linh nghiêm túc nào chấp nhận giúp họ thực hiện những thủ đoạn đen tối để khai trừ hay thanh trừng đồng nghiệp. Chính vì thế, họ chuyển sang nhờ cậy những nơi đồng bóng, những nơi xưng vương xưng bá cõi âm và sẵn sàng giúp họ hạ người này, phá người kia.Đương nhiên là không thể có ông đồng bà cốt nào đủ công lực hay phép thuật để hại người, làm ảnh hưởng đến sinh mệnh của người khác cả, vì theo lý thuyết cân bằng âm dương thì mỗi một sinh mệnh luôn có những thế lực siêu nhiên đối trọng nhau ở quanh họ để hộ mệnh, hay nói cách khác là những nguồn năng lượng chung quanh một con người, đảm bảo mọi hoạt động của người đó giữ cân bằng. Chính vì lẽ này, bất cứ ông đồng bà cốt nào tuyên bố sẽ giúp ai đó hại một người khác chỉ là những trò lừa bịp. Nhưng trong trường hợp lừa bịp như thế cũng hợp lý, kẻ lừa bịp quyền lực siêu nhiên gặp kẻ muốn ám hại người khác, điều này chẳng khác nào giai thoại mạt cưa mướp đắng.Nhưng, giảng viên đại học này cũng cho biết thêm là tỉ lệ cán bộ đến điện ông đồng bà cốt ngày càng cao, nhất là những dịp đầu năm, thậm chí có những lúc họ chiếm số đông và dùng cả những tiểu xảo đút lót với đám đệ tử để đám này xếp lịch vào xin lộc trước. Cuối cùng, những người nghèo đi chữa bệnh phải ngồi ngoài chờ hết ngày này sang ngày khác mà vẫn không được chữa bệnh. Càng lúc, sự lố lăng cũng như văn hóa hối lộ, đút lót càng phát triển mạnh ở những nơi được xem là chốn tâm linh.Điều đáng buồn là một khi những nơi như chùa chiền, đền miếu và đồng bóng đều ảnh hưởng chung một thói quen văn hóa hối lộ và đút lót, kẻ mạnh đạp kẻ yếu và kẻ có tiền được tung hô thì vấn đề đạp giẫm lên sinh mệnh và số phận của nhau trong xã hội sẽ mỗi ngày thêm gia tăng. Điều đó chỉ cho thấy xã hội đang ngày một bất an, con người sẽ bị mất phương hướng.
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.
đảng cho ta sáng mắt sáng lòng nhưng sạch ruột sạch túi....
Trả lờiXóaKý tên: dân đen
Rất thông cảm với tâm sự của bạn giáo viên trẻ, vì đó cũng là tâm sự của tôi cách đây hơn 30 năm, khi tôi còn công tác ở một Bộ ở Hà Nội. Thời đó, tôi liên tục được "bồi dưỡng đối tượng đảng", nhưng đã tìm nhiều cách để lẩn trốn để không vào đảng, tuy biết thiệt thòi. Cuối cùng biết không thể sống nổi ở VN, đến năm 1987 tôi tìm được lối thoát là đi xuất khẩu lao động, và ở lại nước ngoài cho đến bây giờ.
Trả lờiXóaTôi biết, bạn giáo viên trẻ sẽ gặp rất nhiều khó khăn, vì nghề của bạn là nghề "trồng người", "trồng con người mới XHCN". Bạn phải xác định mình chỉ là công cụ, cụ thể là cái loa của đảng để nhồi nhét vào đầu lũ học sinh phải biết ơn đảng, trung thành với đảng là có lợi, còn ngược lại là phản động, biến chúng lại cũng thành những con vẹt như các thầy của chúng.
Đó chính là sự khốn nạn của chế độ ĐỘC TÀI, chúng cần những kẻ adua với chúng, chúng cần đồng chí - đồng phạm.
Ở các nước DÂN CHỦ, hoàn toàn ngược lại. Chỉ có các nhà chính trị chuyên nghiệp mới lộ rõ mình đại diện cho đảng nào, còn công chức trong bộ máy hành chính nhà nước, như quân đội, công an, giáo viên...không ai muốn để lộ mình là đảng vìên của đảng nào đó, vì sẽ bị đánh gía là không toàn tâm phục vụ NHÂN DÂN.
Người dân ở châu Âu hoàn toàn tự do, họ có thể vì lý do lương tâm, tôn giáo mà không cầm súng trong quân đội, mà có thể làm cứu thương, vận tải.
Từ "lương tâm" được họ ghi đậm trong Hiến pháp.
Bạn hãy hành động theo lương tâm!
Muốn làm người tử tế,tự do ở một xã hội bầy đàn, độc tài đảng trị như ở VN - thật khó!
Để được/bị phát triển (virus) Đảng là "có vấn đề" rồi . Nên tự xem xét mình xem có làm gì để Đảng để mắt tới và làm ngược lại, hoặc kêu người "phát triển Đảng" tới tiệm cà phé oanh tạc nét, biểu diễn vài chiêu vượt tường lửa mở mấy websites phản động cho hắn coi để xem hắn còn làm phiền không .
Trả lờiXóaDễ quá mà . Tại sao phải overthink để làm phức tạp mọi thứ đi . Đảng có là cái quái gì đâu, tại sao cứ phải làm cho nó to thế ?
Bác rất thông cảm cho hoàn cảnh éo le của cháu phải chọn nồi cơm hay vào đảng. Không vào đảng thì mất nồi cơm mà vào đảng thì được cả hai, có khi còn được thêm cả ...thịt cá. Tại sao cháu không vào đảng ? Hay cháu sợ mất cái gì ? Nếu là Tổng Bí hư hay ít ra là Trưởng ban tuyên giáo bác sẽ cho cháu vào Học viện Chính trị Mac Le6nin. Nếu cháu vẫn không chịu viết đơn xin vào đảng thì bác sẽ cho cháu làm luận án " xây dựng đảng " để lấy bằng Tiến sĩ rồi phong luôn giáo sư. Bác hứa cho cháu cầm trước cái sổ hưu 20 triệu/tháng. Bác tin là cháu sẽ thức cả đêm để viết đơn xin vào đảng kéo sáng mai khối đứa DLV giử đơn trước. Thật không may cho cháu là từ khi tốt nghiệp ĐHBách Khoa Hà Nội đến khi nghỉ hưu chức vụ to nhất của bác chỉ là phụ trách phòng Thiết kế vì tội tham gia Bạch Vệ. Năm nay bác 71 tuổi vẫn tham gia Bạch Vệ ( ngoài đảng ). Kể ra bạch vệ cũng có nhiều cái sướng. Ăn ít nhưng không bị ai chửi, lại không phải ...nói dối
Trả lờiXóa