(VNTB)-Nói chút về “mộng mị dân chủ”
VNTB: Bài diễn đàn dưới đây của tác giả Liên Sơn có thể biểu tả một luồng ý kiến về những vấn đề “nội tình” và “nội bộ” của các nhóm đấu t...
https://itdl-flatnews.blogspot.com/2014/08/vntb-noi-chut-ve-mong-mi-dan-chu.html
VNTB: Bài diễn đàn dưới đây của tác giả Liên Sơn có thể biểu tả một luồng ý kiến về những vấn đề “nội tình” và “nội bộ” của các nhóm đấu tranh dân chủ hiện nay. Quan điểm và cách nhìn, phân tích trong bài viết này cũng có thể khác biệt với một số thành viên trong phong trào đấu tranh dân chủ và bất đồng chính kiến ở Việt Nam và hải ngoại.
Tôn trọng những suy nghĩ và thể hiện chính kiến đa chiều, đa nguyên, VNTB xin đăng tải bài viết này với mong muốn tiếp nhận nhiều ý kiến khác mang tính trao đổi và phản biện, với mục đích cuối cùng là gia cố và phát triển Xã hội dân sự vì người dân và bền vững ở Việt Nam cho những năm tháng sắp đến.
Tôn trọng những suy nghĩ và thể hiện chính kiến đa chiều, đa nguyên, VNTB xin đăng tải bài viết này với mong muốn tiếp nhận nhiều ý kiến khác mang tính trao đổi và phản biện, với mục đích cuối cùng là gia cố và phát triển Xã hội dân sự vì người dân và bền vững ở Việt Nam cho những năm tháng sắp đến.
--------------------------
Nói chút về “mộng mị dân chủ”
Liên Sơn
Câu chuyện Bùi Hằng tạm thời khép lại với mức án 3 năm tù. Nhưng thông qua đó, cũng cho thấy nhiều điều cần bàn trong giới đấu tranh dân chủ thông qua căn bệnh mộng mị (mộng mị dân chủ).
Sự tôn sùng thái quá cá nhân
Không ít cá nhân trong lẫn ngoài nước khi tham gia vào tiến trình chống độc quyền/ lạm quyền của chế độ ở Việt Nam thường hay mắc bệnh phong danh hiệu/ thần thánh hóa cá nhân: Bùi Thị Minh Hằng (Bùi Hằng) là biểu tượng dân chủ; Phương Uyên là anh thư thời đại; Đỗ Thị Minh Hạnh cánh chim báo bão; Cù Huy Hà Vũ biểu tượng đấu tranh dân chủ…
Cố nhiên, các danh xưng đẹp đẽ/ kiêu hãnh này thể hiện lòng yêu mến hay thậm chí là sự kỳ vọng lớn lao. Nhưng liệu nó có cần thiết trong giai đoạn này? Khi mà chúng ta chưa cần lắm một trò chơi mang tên phân cấp bằng danh xưng..
Chính “danh xưng sùng bái” thái quá đó dẫn tới hiện tượng, đưa vị trí của một số người bất đồng chính kiến đi quá xa, và lên quá cao so với vị trí mà những người ấy đang đứng. Trong khi đó, hiểu sai lệch hoặc đánh giá thấp chính quyền hiện tại. Đưa tới những nhận định phi thực tế. Ví như, bài “Phiên toà xử Bùi Thị Minh Hằng sẽ là phiên toà đắt giá nhất” của tác giả Đỗ Thành Công có nhận định “Phiên toà xử Chị Bùi Thị Minh Hằng sẽ là phiên toà đắt giá nhất đối với đảng CSVN. Nếu kém xử trí, đảng CSVN có thể sẽ bị mất đi hàng trăm triệu mỹ kim tiền viện trợ, giúp đỡ về mua vũ khí, thiết bị quân sự. Đồng thời, các bước chiến lựợc sắp tới của Việt Nam, nhằm dựa Mỹ để cân bằng với Trung Cộng, cũng sẽ bị kéo lùi.”
Đó là điển hình cho sự ngây thơ đến hoang tưởng của không ít những ai đang quan tâm đến dân chủ Việt Nam. Một Bùi Hằng với “phiên toà đắt giá nhất đối với đảng CSVN”, vậy thì phiên tòa dành cho Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Trần Huỳnh Duy Thức… sẽ là phiên tòa gì đối với chính quyền? Lúc đó chính quyền lại mất bao nhiêu “triệu mỹ kim, thiết bị, vũ khí quân sự viện trợ”? Và từ bao giờ một cá nhân lại có thể kéo lùi “chiến lược” của nước CHXHCN Việt Nam?
Thế nên, thay vì đặt vào kỳ vọng quá lớn vào một cá nhân và tìm cách khoác lên họ chiếc áo cỡ và mĩ miều như: vai trò tiên phong, lãnh tụ, lãnh đạo, trụ cột, anh hùng, liệt nữ… thì chỉ hãy dành cho họ - những người bất đồng chính kiến một danh xưng duy nhất và đồng nhất: Người bất đồng chính kiến.
Bởi sự thần thánh hóa cá nhân qua danh xưng là sự u mê không hơn không kém. Và chắc hẳn những nhà bất đồng chính kiến họ cũng không cần điều đó.
Chính quyền (Cộng sản) đang sợ hãi?
Những nhà người quan tâm đến dân chủ ở Việt Nam, thậm chí là những người bất đồng chính kiến hay nói về sự sợ hãi của chính quyền? Và chúng ta thường hay nghĩ họ bắt ai đó vào tù vì họ (chính quyền) đang sợ hãi tiếng nói của họ?
![]() |
| Hội ngộ Dân chủ Bắc Trung Nam sau sự kiện "phiên tòa Bùi Hằng". Ảnh: Nguyễn Lân Thắng. |
Ngay vụ án xử Bùi Hằng vừa qua, trên facebook lan tràn tin đồn Bùi Hằng tha bổng vì Việt Nam cần TPP, vì “vũ khí Mĩ”… Khi phiên tòa diễn ra trùng thời điểm ông Lê Hồng Anh đi Trung Quốc, một số người lại nghĩ rằng đó là chuyến đi “đổi chác” với "món quà” mang tên Bùi Hằng???
Điều này, dẫn đến ý nghĩ “Chính quyền thua toàn diện” như của tác giả Nguyễn Thiện Nhân, trong đó tác giả đề cập đến việc “Bùi Thị Minh Hằng là một biểu tượng cho sức mạnh đấu tranh của phụ nữ ở tầng lớp bình dân.” Tôi thực sự không hiểu tầng lớp bình dân gồm những ai, và bao nhiêu người coi chị Bùi Hằng là biểu tượng? Trong khi đó, ngay cả những người “lề trái” cũng có những đánh giá khác nhau về chị!
Thậm chí, tôi không thể tin được lại có ý nghĩ rằng, việc có công an (thực ra phần nhiều là dân phòng, dân quân tự vệ) chặn dòng người vào tòa là thể hiện sự “bế tắc trước sức mạnh đấu tranh đang dâng trào của những người đòi dân chủ”, thay vì suy nghĩ đơn thuần là sự chủ động ngăn chặn những biến cố nơi pháp đình của chính quyền mà thôi.
Trong khi đó, thẳng thắn mà nói, chính quyền với bộ máy cai trị tập trung lớn (lực lượng lẫn phương tiện) như hiện nay không tồn tại nỗi sợ hãi đối với bất kỳ một cá nhân nào đó trong thời điểm này cả. Họ đủ khôn và tiềm lực để bóp chết một ai đó (nếu họ muốn).
Một Bùi Hằng chưa phải là cái gì đó để nhà nước Việt Nam phải sợ hãi. Kể cả những người bị cầm tù trước đó và sau này như Lê Quốc Quân, Nguyễn Tiến Trung, Uyên-Kha, Nguyễn Văn Đài, Lê Công Định….
Vấn đề việc bỏ tù hay không bỏ tù phụ thuộc vào mức độ hành vi của một chủ thể/nhóm người đó có chạm mốc vàng của chế độ hay chưa? Mà điều này, thì còn rất là lâu mới đạt đến được.
Việc kêu gọi thả các tù nhân lương tâm từ bên ngoài chưa bao giờ đưa chính quyền Việt Nam vào thế bị động vì sợ hãi cả. Mà ngược lại, những cá nhân mà chính quyền nhắm đến và đưa vào tù được xem xét như là sự cảnh cáo cho việc vượt ra các khuôn phép đề ra của chính quyền hiện thời và là vật tin cho các cuộc đổi chác bên ngoài. Tất nhiên, việc thả người không hẳn là bị gây áp lực mà chính quyền thừa hiểu giá trị và biết định giá được những người sau khi được ra khỏi tù sẽ làm được gì và ở tại đâu. Các bước lùi trong “nhân quyền” của họ nếu có (kể cả khi cho ông Kim Ngọc khoán 10) cũng chỉ là đảm bảo ưu tiên lớn nhất, quan trọng nhất – giữ chặt chế độ mà thôi.
Thế nên, một Cù Huy Hà Vũ ở nước ngoài “chữa bệnh” cũng không khác gì một Lê Thị Công Nhân ở trong nước - “Thời hạn quản chế của tôi đã kết thúc từ hơn một năm nay, nhưng cuộc sống vẫn không hề thay đổi mà còn bị bóp nghẹt hơn”
Do đó, sự sợ hãi của chính quyền không nằm ở các cá nhân hay các tổ chức hiện nay mà nó chỉ thực sự hiện hữu khi và chỉ khi hình thành các lực lượng đối lập vững mạnh, đủ khả năng đối trọng với Đảng cầm quyền.
Mà lực lượng đối lập đó chỉ hình thành khi tình trạng niềm tin tập trung (thông qua các tổ chức đối lập) của người dân đã đạt mức 5% dân số. Đó là lý do vì sao ông chủ tịch nước Trương Tấn Sang khẳng định: Chúng ta không sợ bất cứ thế lực nào, chỉ sợ nhân dân mất niềm tin.
Vì vậy, một sự “quan ngại sâu sắc” từ đại sứ quán Mĩ ở Hà Nội, một “thông điệp” từ EU về một người bất đồng chính kiến nào đó trong nước cùng lắm là được chính quyền trả lại bằng một bài viết trên báo Nhân Dân hoặc Quân Đội Nhân Dân mà thôi.
Cũng phải nhắc lại rằng, chính quyền hiện nay từng mất 15 năm để đi từ con số 0 trở thành Đảng phái chính trị lớn, mất 30 năm để thực hiện lý tưởng của mình. Gần 40 năm tiến hành xây dựng chế độ. Họ biết mọi mánh khóe, mọi thủ đoạn, mọi cách thức để định nghĩa hai chữ “sợ hãi”. Lịch sử chọn họ chứ không chọn chính phủ Trần Trọng Kim, chính phủ Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu chắc chắn không phải là sự ngẫu nhiên.
Do đó, ý nghĩ chính quyền đang sợ hãi vì một cá nhân, nhóm người hoặc tổ chức nhóm hội nào đó trong thời điểm hiện nay là một sự ảo tưởng – không thực tế và cần phải vứt bỏ.
Cách mạng 2.0 và vấn đề tổ chức
Sự trợ giúp của các mạng xã hội giúp chúng ta chuyển tải nhanh thông điệp, kết nối dễ dàng giữa mọi người. Nhưng vô tình, lại đem tới cho những người bất đồng chính kiến sự kiêu ngạo không đáng có. Cho đến tận bây giờ, không ít người vẫn không ngừng tin tưởng vào cuộc cách mạng 2.0 (cuộc cách mạng – mạng xã hội).
Họ tưởng họ có trong tay một vũ khí để đánh phá chế độ, khiến chế độ lùi bước. Nhưng thực ra, mạng xã hội vẫn chỉ là phương tiện truyền tải không hơn không kém. Nếu nâng lên thành các blog chính trị thì nó trở thành một vũ khí tuyên truyền ở một mặt trận riêng biệt chứ không phải là khởi nguồn hay là nơi diễn ra cuộc cách mạng 2.0!
Chính tổ chức mới chính là thứ định ra cái gọi là “Cách mạng 2.0”. Nhưng tổ chức phải là sự vận động không ngừng trong môi trường thực tiễn đời sống. Hiện nay, ở Việt Nam có 20 tổ chức xã hội dân sự độc lập và có thể tăng lên trong thời gian sắp tới. Nhưng vấn đề là, các tổ chức đó hiện nay như thế nào?
Nói thẳng là dù các tổ chức ra đời (rất nhiều) nhưng rất yếu.Và thực sự chưa thu hút được người dân tham gia. Trong khi đó, các hoạt động phần nhiều mang tính lẻ tẻ thông qua các kiến nghị, thư ngỏ, bài viết và hầu như theo mùa vụ, sự kiện. Chưa kể tính chế tài thành viên gần như rất kém. Thành ra, tổ chức ra đời nhiều nhưng hầu hết đều thiếu tổ chức là vì vậy.
Tính bán chuyên của các tổ chức thậm chí chưa đạt đến. Ví như trong phiên tòa Bùi Hằng diễn ra ở Đồng Tháp, dù có đại diện của một số tổ chức xã hội dân sự nhưng phần nhiều cũng chỉ là sự tụ họp – hóng tin và ăn uống. Kể cả khi bị bắt vào đồn với những tấm ảnh tag qua mạng xã hội cũng cho thấy một vấn đề không nhỏ của các tổ chức hội đoàn độc lập. Đó là tính thiếu liên kết, thiếu kế hoạch, thiếu phương pháp, cách thức, nội dung đấu tranh trong một số thời điểm nhất định (vô tổ chức trong tổ chức). Nó khiến cho việc thành lập nhiều Hội đoàn Độc lập không cân xứng với sự kỳ vọng của những ai quan tâm đến quá trình đấu tranh tại Việt Nam. Tính chuyên nghiệp, hơi hướng thụ động diễn ra ở hầu khắp các tổ chức. Một điển hình là lấy tin trực tiếp tại hiện trường của gần 20 Hội đoàn chỉ thông qua việc chuyển tiếp tin của danlambao, ngay cả Hội nhà báo Độc lập dù có trên 3 thành viên tham dự, nhưng không có một tin nào là một điều cần phải xem lại.
Bức tranh tổ chức “mạnh ai nấy làm”, rời rạc ấy tiếp diễn ngay cả sau khi phiên tòa kết thúc thông qua các tuyên cáo về vụ án/mức án.
Tất nhiên, chính quyền hoàn toàn không sợ những cách thức đấu tranh kiểu này. Họ càng mừng hơn, vì nếu các Hội đoàn “làm ăn manh mún” như thế ở các sự kiện tiếp theo, với cái cách đấu tranh kiểu bừa bãi, mạnh đâu hô đó, tới đâu dàn trận tới đó, mạnh ai người nấy làm, thì tự giác các tổ chức ấy sẽ chìm và họ (chế độ) với các khuôn hình phạt trong bộ luật Hình sự dày cộm đủ để khép tội chính quy dài dài đối với từng người bất đồng chính kiến mà họ thích.
Vì thế nên, viễn cảnh về việc chính quyền sợ hãi khi có một tổ chức đối lập (trọng lượng) có khả năng phát động cuộc cách mạng 2.0 còn rất xa. Thời gian là bao lâu phụ thuộc vào đường lối các tổ chức xã hội dân sự đề ra có trở nên gần gũi với cuộc sống để thu hút nhiều người dân tham gia thực sự hay không? Hoạt động tuyên truyền để tiếp cận người dân có cao không? Quá trình đấu tranh có mang tính tự giác hay không? Ngoài những hình thức đấu tranh bằng thư ngỏ, kiến nghị, bài viết trên mạng…, còn lối đấu tranh nào nữa không? Những người đang đấu tranh cho nền dân chủ trong nước có bớt hoang tưởng (mộng mị dân chủ) hay không?
Nếu những điều trên vẫn chưa có câu trả lời thì câu chuyện mộng tưởng dân chủ kiểu như “cô Quỳnh Anh, con gái bà Bùi Hằng cho hay: “Tôi vừa gặp Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Đồng Tháp. Họ hy vọng sẽ có một phiên tòa tốt” vẫn sẽ còn tiếp diễn dài dài.
Liên Sơn

Đồng ý với tác giả bài này, ở VN mình còn nhiều người lạc quan tếu, hoặc buồn bực vu vơ, như trong 1 cái lồng tù thật lớn. Tình hình trông như đang còn chờ và hy vọng gì đó từ bên ngoài, mà bên ngoài lại đang rình mò bên trong để toan tính sắp đặt. Thân phận người dân đã được mặc định, hiện giờ chỉ là những nỗ lực hoàn toàn lẻ loi.
Trả lờiXóaHình như tác giả đã quên yếu tố KHÁCH QUAN, là yếu tố bất ngờ có thể dẫn tới sự phản kháng bùng phát của số đông bất cứ lúc nào. Thí dụ như: Trung Quốc tiến hành xâm chiếm công khai lãnh thổ Việt Nam, hay Việt Nam công khai “nhường” lãnh thổ cho Trung Quốc, hay cái Hiệp ước Thành đô (nếu có) thành hiện thưc… Vấn đề là lúc đó có có tổ chức nào đủ mạnh để hướng sự phản kháng của số đông vào cuộc cách mạng dân chủ, như năm 1945 Đảng CSVN đã làm được. Riêng vế này thì tác giả đã đúng. Nhưng không có gì tự nhiên có mà không cần những viên gạch đầu tiên cả.
Trả lờiXóaLiệu tác giả có chấp nhận một mức rủi ro cao hơn để có "lối đấu tranh nào khác nữa"? Và liệu tác giả có chấp nhận thêm rủi ro để có cách 'tiếp cận người dân' hiệu quả hơn?
Trả lờiXóa-Trích lời tác giả Liên Sơn: "Hoạt động tuyên truyền để tiếp cận người dân có cao không? Quá trình đấu tranh có mang tính tự giác hay không? Ngoài những hình thức đấu tranh bằng thư ngỏ, kiến nghị, bài viết trên mạng…, còn lối đấu tranh nào nữa không?"
Một góc nhìn đáng quan tâm, phân tích có lý và đúng
Trả lờiXóanhưng phải khẳng định, chế độ này là chế độ độc tài và giai đoạn CA trị là giai đoạn cuối cùng của chế độ độc tài
CS không thể đánh sập, nó chỉ tự sập và sập là tất yếu theo quy luật
Sẽ có người hỏi: Bao giờ tự sập?
Khi nào không còn gì để ăn cắp, để tham nhũng, để cướp....sau đó quay ra tự cắn nhau mà chết
Một chiến thuật khéo léo vì nằm vùng để "từ trong đánh ra",thay vì "ở ngoài đánh vào",
Trả lờiXóadễ bị nghi ngờ do lộ liễu qúa."Nằm vùng" nghĩa là khi thì GIẢ VỜ ủng hộ dân chủ hóa
VN,khi thì tìm cách LỢIDỤNG cơ hội phe dân chủ "hở sườn" để đả phá,nhằm làm giảm
ý chí và nhiệt tình thành phẩn đấu tranh cho dân chủ VN..
Rất tâm đắc với bài phân tích của tác giả. Tuy nhiên nội dung:
Trả lờiXóa"Lịch sử chọn họ chứ không chọn chính phủ Trần Trọng Kim, chính phủ Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu chắc chắn không phải là sự ngẫu nhiên"
thì không hẳn là thế! mà do dương cao đúng ngọn cờ thì sẽ thắng lợi. Còn sau khi thắng lợi thì làm gì mà chẳng được.
Hãy bình tâm suy nghĩ lời tác giả nói. Sự thật đau lòng nhưng cần phải mổ xẻ sâu xa như vậy. Lực lượng đấu tranh còn non yếu nên cần tự bảo vệ ở mức càng ít tổn thất càng tốt. Dù sao, cũng vẫn rất cần những con người tiên phong có thiện chí và nhiệt huyết tràn đầy như vậy.
Trả lờiXóaChính quyền sợ là có chứ không sợ sao lại đàn áp. Chế độ hiện nay đang trong thời kỳ 'Tiền suy tàn' vì kinh tế đang suy thoái không có thuốc chữa cộng với 'một bộ phận rất lớn 'suy thoái đạo đức và bọn cơ hội rất đông chui vào đảng thì diệt vong là tất yếu. Nên nhớ rằng ưu tiên giữ đảng vẫn trên hết(cả Tổ quốc) nên có thể đảng bỏ qua sợ hãi để trấn áp như dân chủ như Tàu đàn áp Thiên An Môn.
Trả lờiXóaLịch sử nào mà chọn họ ?
Trả lờiXóaBởi vì lịch sử không phải là một nhân vật có ý thức để lựa chọn.Nói thế này thì đúng
với LÁ BÙA mà người CS.thường xử dụng để lu loa : đảng ta được lịch sử lựa chọn !
Chấm hết và cũng chấm hết con đường phát triển cho kịp với các nước láng giềng.
Hay ! tôi thích bài viết nầy cách đặt vấn đề rất rõ ràng và thẳng thắn ,nhưng nói lịch sử chọn chế độ nầy mà không chọn chế độ ông Diệm hay ông Thiệu thì tôi không đồng ý ! chẳng có lịch sử nào ở đây cả ? đó chẳng qua chỉ là 1 ván bài và nhửng người cộng sản VN đả gặp may khi làn sống chống chiến tranh của Mỷ ở VN lên cao ,và trong chính giới Mỷ dính vào vụ watergate , theo văn phong trong bài ý ông rất rỏ ,nhà cầm quyển không sợ hải nhửng người như Bùi Hằng hay Phương Uyên <Điếu cày ,nhưng họ đã quá hiểu nhửng ngọn lửa nhỏ có thế d9t61 cháy cả 1 cánh rừng và nhửng đốm lửa liên tiếp nhau ,nó làm cho mọi người chú ý ,và dần dần khi nó bùng lên sẽ thành 1 núi lửa nhấn chìm bất kỳ 1 chế độ nào trong 1 thời cơ thích hợp ,không chỉ có nhửng đómlửa như Bùi Hằng hay Điếu Cày mà hàng triệu hàng triệu triệu làn khói đang âm ỉ để bén thành lửa khi độ nóng đến đỉnh điểm và tất nhiên không có 1 tổ chức 1 con người đủ lực thì mọi việc xem như mây khói ,và ý ông không thể như Ganhdi là bất bạo động mà phải đối kháng chăng?
Trả lờiXóaMột hình thức khác của bọn DLV,có vẻ như phê bình, góp ý cho ACE đấu tranh, nhưng thựt chất là gây hoang mang, chia rẽ anh em, và làm giảm nhiệt PT đấu tranh. Ca ngợi sức mạnh của Đảng, chạy tội cho CA,... 'dìm hàng' những người đấu tranh. Nếu Đảng CS khg sợ những người đấu tranh thì khg bắt họ làm gì, cứ để họ viết Tư bản luận như KaxMax trong lòng xã hội tư bản. Nếu Đảng khg sợ thì cứ để tự do báo chí kiểm soát tất cả để làm gì? Nếu Đảng khg sợ thì cứ xử công khai, ai cũng được coi, tham dự phiên tòa tùy thích, lại đi ngăn cấm làm gì? Chính Đảng sợ mới làm điều này.Vàng khg sợ lửa
Trả lờiXóaVì vậy Liên Sơn chỉ dấu đầu loài đuôi thôi.Một DLV đúng nghĩa.!!!
Hiện tình XHDS quả là còn sơ khai, manh, mún và hời hợt, chưa có lực lượng dân chúng tham gia có tổ chức trong thực tế.
Trả lờiXóaXHDS chưa tổ chức được các phong trào XH có sức lôi cuốn mạnh mẽ, chưa thực sự tập họp tổ chức được người dân.
Quả đúng là đất nước này đã chìm trong ngu muội 70 năm dưới bạo tàn thảm khốc CS..
Trí thức đã câm nín, nhắm mắt cúi đầu thành thói quen nô lệ.
Tuy vậy tình thế đang thay đổi.
Người dân đang yê cầu đang thúc giục đang tiếp sức cho trí thức thay đồi.
XH đang chuyển mình không gì ngăn cản được.
Những khiếm khuyết non trẻ ban đầu sẽ được tôi luyện.
Những biến chuyển XH trong vài năm qua so với cách nay khoảng hơn chục năm đã là điều không thể tưởng tượng nổi.
Nó minh chứng rằng chỉ khi dân chủ tự do tiến lên độc tài ngu dốt CS mới bị đẩy lùi.
Thời thế đã thay đổi, con người đã thay đổi.
Chưa bao giờ những con người chấp nhận những hy sinh cá nhân cho tự do dân chủ được tôn vinh, được cả XH ngưỡng mộ, được tranh đấu bảo vệ giải thoát ở trong nước và cả thế giới mạnh mẽ như hôm nay.
Những người hùng Phương Uyên, Đỗ Thị Minh Hạnh, Tạ Phong Tần, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thị Công Nhân, Bùi Thị Minh Hằng, Mẹ Nấm, Hoàng Vi ....... họ xứng đáng được XH tôn vinh ngưỡng mộ và bảo vệ.
Sự thay đổi cứu nguy đất nước đang cần sự xả thân của hàng triệu con người Việt nam.
Tổ chức, nắm tay kết nối, mọi con người đang khao khát tự do để thay đổi vận mạng đất nước này là bổn phận của tất cả, của mỗi con người Việt nam.
Trí thức phải đi đầu.
Tôi có hai ý: Nếu mộng mị mà có lợi cho phong trào dân chủ thì cứ việc mộng mị ; và tác giả đích thị là một dlv.
Trả lờiXóaPháp Luân Công TQ lấy 'Chân-Thiện-Nhẫn' làm phương châm, không phải là XHDS nhưng đã có hàng triệu người tham gia. Pháp Luân Công đơn thuần là một phong trào luyện rèn thân thể và trí tuệ không mang màu sắc chính trị nhưng CS TQ thấy phong trào tập hợp được đông đảo quần chúng nên sợ và đàn áp thẳng tay. Các nhà dân chủ VN nên học tập phong trào này mà áp dụng vào XHDS.
Trả lờiXóaTác giả quên mất một qui luật khách quan,dân chủ là con đường tất yếu của văn minh nhân loai,không ai có thể đẩy lùi được tiên trình tiến hoá của lịch sử.không phải lịch sử chọn csvn,mà đây là một âm mưu một vụ lừa đảo dân tộc vn của cs TQ.
Trả lờiXóaTuy nhiên lịch sử có những bước ngoăt bất ngờ mà không ai có thể dự đoán trước được.cách đay vài thập kỷ có ai dự đoán lx sụp đổ đâu ,phải nói họ rất mạnh quân độicos hàng triệu ,có bom nguyên tử ,có tàu con thoi,có tên lửa vượt đại châu,coveej tinh nhân tạo ....
Đcsvn,phiên bản của tình báo Hoa Nam,tq(ky1-16)
Trả lờiXóaHuỳnh-tam.blogspot.com/
Đúng như lời nhiều người phản biện đã nói : Làm gì có chuyện Lịch Sử lựa chọn Đảng Cộng Sản cho dân Việt, lựa Pol Pot cho Campuchia, lựa Hitler cho Đức... !
Trả lờiXóaNhưng thôi, cứ cho là Lịch sử đã chọn như thế ! Nhưng rồi sao nữa ? Lịch sự đã chọn rồi là không thay đổi nữa sao ? Vậy những ông Hitler, Pol Pot, và gần đây, ông Liên Xô nữa, nay đâu rồi ?
Mới hay những cái ngụy biện nhiều khi cũng đội lốt...bác học !
còn về chê trách và mỉa mai các phong trào dân chủ manh mún, yếu kém thì thiết tưởng đó cũng là kết quả của sự tàn độc của kẻ cầm quyền.
Nói về sự tôn xưng quá đáng các tên tuổi đấu tranh, thì tôi thấy cũng không có gì là quá đáng. Gọi một nhà tranh đấu là " cánh chim báo bão ", " biểu tượng của đấu tranh dân chủ ", " anh thư..." cũng it nhiều phản ánh sự thực. Đến như những nhân vật giả tưởng như Kim Đồng, Lê Văn Tám và vô số những tên ...vô danh khác mà còn được Đảng đưa lên tận mây xanh, thì sự tôn xưng các người đấu tranh cho dân chủ nói trên có ra quái gì !
Trí não con người là một cái gì quỷ quyệt. Nó ra vẻ cảnh tỉnh, phản biện, giúp " nhìn lại mình "...thực ra là sự đánh phá tinh vi, xảo quyệt, gieo rắc hoang mang nghi ngờ và tư trấn an: ta không sợ hãi ! Không sợ hãi sao phải dùng đến các biện pháp tù đầy giam giữ, sao lại cần đến công an mạng và bọn người rình mò đánh phá, dù chỉ là một hơi gió bất đồng ?
Không có cái bắt đầu, thì chẳng bao giờ có cái sau cùng. Không có dân chủ manh mún, yếu kém, chia rẽ thì chẳng bao giờ có phong trào rộng lớn, có đoàn kết và có thành công ! Chẳng có chi là mộng mị. Chỉ rõ ràng là có sự run sợ của lũ bạo quyền không một phiếu bầu của người dân, lại cứ đòi ngự trị muốn năm và nhất là luôn to tiếng : lich sử chon ta ! Ta duy nhất đúng ! Nhưng sự thực muôn đời vẫn là sự thực.
Hoạt động vì dân chủ - dân quyền khó hay dễ ?
Trả lờiXóaNếu bạn cứ tự gán cho mình hay cho cá nhân ai đó cụm từ nhà hoạt động - thậm chí là nhà đâu tranh dân chủ là sẽ mệt mỏi , kho khăn lắm đấy
thử đến với một khu dân cư nào đó đi ,. bạn mà cứ xưng xưng đấu tranh dân chủ này kia , hoặc đả phá kiểu trực diện này nọ bạn sẽ nhận được gì :
- một sự lạnh nhạt , không hẳn người ta ghét bạn , nhưng người ta ngại sự phiền hà , thôi thì tránh xa , công an đầy ra phải đầu chả phải lại phải tai đâm họa.
Bạn thử nghị một cách khác xem ?
Tôi đưa ra vài ví dụ nhỏ :
Hãy hỏi thăm một tiểu thương xem họ có gì đang bối rối , đang khoái trí ở trong lòng họ sẽ kể cho bạn nghe : à sạp chung tôi ở mãi góc trong xó này , ế vêu , vẫn bị thu thuế bằng với bọn mặt tiền , bọn tôi khổ lắm nhưng k biết làm sao , mới nhờ một anh kia , anh ý viết lên mạng , và làm cách gì ai biết đâu , thế là có tờ báo nó đăng lên , họ giải quyết rồi , giảm nửa thuế , ôi bọn tôi đỡ quá !
Trong trường hợp này người dân vẫn sợ , nhưng họ đã dám nhờ vả cái "anh kia ", anh đó chả đang nỗ lực vì dân chủ dân sinh chứ vì cái gì nữa
Hãy tìm tới một bà cụ , hỏi cụ về nhân quyền hay xã hội dân sự có lẽ cụ tưởng bạn tới từ hỏa tinh , nhưng nếu tỉ tê cụ ấy sẽ cho bạn biết :
- ờ bà khổ lắm , khổ cái ăn cái mặc đã đành , khổ là cháu ngoại bà mẹ nó dẻ nó xong chết queo , bị người ta giết , con nhỏ giờ k khai sinh , không nhập khẩu , khổ quá thôi .Bà mù chữ đi nát chân , bị người ta xua đuổi hoài .,,,may quá ,,,
À may sao chứ ? may là câu chuyện lọt tai một cô kia , thế là cô ấy xông vô cứ coi như việc của nhà mình đi cả năm trời , cũng bị chửi nhiều , cuối cùng cô ấy cũng giúp lão làm cho con bé cái giấy , nhờ vậy nó được thừa nhận làm giống người , nếu k thì là giống con chó !
Thế chả hóa cô phụ nữ nọ chả là phụ nữ hoạt động vì dân quyền còn gì !
Nhiều anh kia , nhiều cô nọ biết đến nhau , hỗ trợ nhau , thi thoảng trao đổi bằng alo , bằng email. ,,,Hỏi chính quyền có ghét họ không , dĩ nhiên rồi , ghét nhưng không bắt bớ , k thể tống tù họ được .Một lần ghét , hai lần căm nhiều lần cũng phải nhúc nhích cái lương tâm chí ít cũng ở mức : à , thằng đó , con đó lại vác mặt tới rầy rà vụ gì đây , bọn bay xem giải quyết cho xong cho nó biến cho đỡ ngứa con mắt !
ừ chửi thì biến , nhưng mà đã giúp bà con được việc rồi , trong cái tình thế hiện nay thế há k là tốt ư ? Đó chả là hoạt động dân chủ dân quyền thì là cái chi mô rứa !
Thành ra là phải hành động , bằng cái tâm , bằng sự bền sức đồng lòng , vất vả gian lao cũng k quản . và làm vì dân chứ k phải vị mình , đây là điều rất cần , rất quan trọng , và dứt khoát k thể khác
Bớt đi những gào thét chửi rủa k đâu vào với đâu , vốn đã ghét nhau , mình lại yếu cơ và mong manh chửi bới quá sao họ không đánh cho , họ sẽ đánh thôi qui luật khi mình chửi người cục cằn thì họ nộ xung họ đập cho là hợp qui luật của cuộc đời rất thực tế !
Đâu tranh vì dân chủ - dân quyền dễ hay là khó ? thi thoảng tôi sẽ viết vấn đề này theo ngu ý của tôi .đêm nay tui đưa ra ngu ý đầu tiên : bám chắc dân , vì dân , làm từng việc nhỏ giúp dân , bớt đi sự chửi rủa phô phang để tránh những xung đột k đáng có !
Nên đọc bài của Liên Sơn bằng " lý trí lạnh lùng ". Một người khôn ngoan, thâm hiểm sẽ dùng phương tiện giao thông " hợp thức " để chuyển tải " bom xe ". Phương tiện GT " hợp thức " để cả cảnh sát GT lẫn những người ghét CSGT đều có thể chấp nhận...cho qua. Cái " hợp thức " là phê phán phương thức manh mún của các tổ chức XHDS. Tiếp đến là phê phán cách đề cao những " anh hùng cá nhân ". Cái " hợp thức " này đã có dụng ý giảm 50% ( bỏ qua ưu điểm nhưng phóng to nhược điểm ) . Cái " phương tiện GT " hợp thức " đó đã che dấu 1 quả bom tấn và 1 quả bom hẹn giờ : Đảng CSVN là sự lựa chọn của lịch sử. Đây là quả bom tấn. Còn quả bom hẹn giờ đã được tác giả hoán đổi từ lề phải sang lề trái. Đó là ... nỗi sợ. Chính quyền có thể bắt bất kỳ người dân chủ nào nếu muốn ? Luận điểm này chỉ là logic hình thức như một đứa trẻ trả lời " con ngủ rồi bố ạ ". Vì sao hàm lượng đe dọa của tác giả ngày một tăng cao ? Những kẻ vừa muốn nâng lương, muốn có sổ hưu luôn che dấu nỗi sợ của họ. Ai chứng minh được những Nguyễn văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Việt Khang, Nguyễn Hoàng Vi, Đỗ thị Minh Hạnh, Bùi Hằng ...là người biết sợ ? Chắc chắn Liên Sơn và thày dạy của Liên Sơn là không thể. Có một qui luật của muôn đời là : chỉ cần một người không sợ " ma " cũng đủ để dẫn đoàn người vượt qua ...khu rừng ma
Trả lờiXóaSao nghe giông gingj điệu của dlv Quang lùn vậy
Trả lờiXóaTôi rất không hài lòng về bài viết này. Dân chủ hóa đất nước là một quá trình. Nó đã bắt đầu, và tạo ra nhiều chuyển biến tốt. Sự đóng góp của những cá nhân điển hình như Cù huy, Bùi Hằng, Lê thị Công Nhân...là đáng quí, trân trọng.
Trả lờiXóaTính chưa có tổ chức của các tổ chức xhds là đương nhiên trong buổi ban đầu. Rồi đây, thực tiễn này sẽ được Ý thức. Rất tiếc, tác giả bài viết đã không nhìn ra được chiều hướng vận động của lịch sử nước nhà
Đọc còm của bác thì tôi cũng có lẽ là 1 trong số những LS và VTN. Tôi kính phục trân trọng hành vi, việc làm của những bậc được coi là vĩ nhân chứ không phải toàn bộ con người đó. Họ cũng là con người. Niu tơn là bậc vĩ nhân, nhưng người ta không thể "tâng bốc" cả việc ông ta khoét một lỗ to cho chó và lỗ nhỏ cho mèo trên tường nhà ông.
Trả lờiXóaVTN biết đến Trần Quang Khải là một vị tướng tài, nhưng cũng là một con buôn "cự phách".
LS nhìn thấy sự "ca tụng" một cách thái quá các nhà đấu tranh cho dân chủ cũng như sự phân tán của phong trào là những nhân tố làm cho phong trào không thể tập hợp được đông đảo quần chúng.
Cá nhân tôi tin rằng ngay cả khi phong trào dân chủ có chuyển hóa (lật đổ) được chế độ độc tài, thì cũng phải mất hàng trăm năm nữa nên dân chủ VN mới có nền tảng vững bền.