(VNTB)-Cải cách ruộng đất: Hỏng, đủ, không nhất thiết và chìa khóa

Hòa Cầm Tranh cổ động cho Cải cách ruộng đất VNTB: Bài viết dưới đây là một ý kiến mang tính diễn đàn và không phản ánh quan điểm của VNTB....


Hòa Cầm

Tranh cổ động cho Cải cách ruộng đất
VNTB: Bài viết dưới đây là một ý kiến mang tính diễn đàn và không phản ánh quan điểm của VNTB. Một số nội dung và cách nhìn của bài viết có thể gây tranh luận đa chiều về lịch sử và chính trị.

Tôn trọng tác giả và các khuynh hướng phản biện, VNTB đăng tải bài viết này để rộng đường dư luận. Rất mong sẽ xuất hiện nhiều ý kiến trao đổi, phản biện chính thức. 

-------------------------------------

(VNTB) - Cuộc triển lãm Cải cách ruộng đất (CCRĐ) tại miền Bắc 1949 – 1956 vừa qua đem lại nhiều sắc thái cho người xem lẫn người đọc tin.

Khó ai tin nổi là chính quyền lại tổ chức triển lãm chủ đề nhạy cảm đó vào trong thời gian này. Một cuộc triển lãm về cái thời kỳ đen tối của đất nước, mà về sau, nó tiếp tục được lặp lại với tên mới là “chiến dịch X-1, X-2, chỉ thị Z30”.

Dù đã “triển lãm” nhưng dường như nó vẫn chưa thể thỏa mãn của những người quan tâm tìm đến, đặc biệt là người có gia đình từng là nạn nhân của cuộc cải cách thời gian đó. Đồng thời, qua đó, nhiều câu hỏi ngỏ để lại sau ngày khai mạc.


“Hỏng hết cả rồi”

Nhìn chung, cuộc CCRĐ tại miền Bắc thời điểm ấy với những mục tiêu như xóa bỏ văn hóa phong kiến, tiêu diệt những thành phần Việt gian (chống chính quyền), địa chủ… tịch thu ruộng đất cho bần nông, cố nông – đưa ruộng đất trở về với dân cày về cơ bản là không sai.

Nhưng tư duy quá khuynh tả (phụ thuộc vào cố vấn Trung Quốc) đã dẫn đến phương pháp thực hiện cực đoan, khiến cho cuộc cải cách trở nên sai lầm nghiêm trọng, ít nhất là khi hệ lụy nhiều hơn là hiệu quả.

6 đợt cải cách với dấu ấn của cố vấn Trung Quốc, càng về sau lại càng xảy ra hiện tượng đấu tố tràn lan, mất kiểm soát ở đợt 7, đợt 8 giảm tô; đợt 4, đợt 5 CCRĐ… Phương châm “thà chết 10 người oan còn hơn để sót một địch” cho thấy sự mù quáng của chính trị giai cấp trước pháp lý khi cố tình “lãnh đạo… lấn át… thay thế” pháp lý. Điều này đã khiến bản chất của cuộc cải cách không còn được giữ như lúc đề ra, dẫn đến mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát (tình trạng vô chính phủ).

Mục tiêu thực chất của cuộc CCRĐ từ người cày có ruộng đã nhường lui cho trình độ giác ngộ giai cấp của nông dân lao động. Chính sự hoán đổi này chẳng những dẫn đến bi trạng “ta đánh cả ta” mà luật sư Nguyễn Mạnh Tường cay đắng nhìn nhận trong tham luận đọc tại Mặt trận Tổ Quốc (Hà Nội, 10/1956), trong đó người Việt tiến hành thủ tiêu dân chủ tại chỗ với nhau thông qua hình thức buộc đấu tố công khai bằng cách hạ nhục, chà đạp phẩm giá con người và giết địa chủ với tỉ lệ khoanh 5% mỗi xã (về sau lên 7,24%) mà nó còn làm xáo trộn, thậm chí gần như phá vỡ yếu tố tổ chức xã hội cơ bản của miền Bắc Việt Nam – đó là làng xã.

Việt gian, địa chủ được mở rộng ra, bao hàm cả cán bộ (như thiếu tướng Vương Thừa Vũ – tư lệnh Đại đoàn 308), trí thức (cụ Phó bảng Đặng Văn Hương – Bộ trưởng phụ trách Thanh – Nghệ - Tĩnh), đảng viên (cán bô tỉnh ủy viên, công an, huyện đội…), những người có cảm tình với cách mạng…
Kết quả, “8 đợt giảm tô và cải cách ruộng đất, đã chỉnh đốn 2.876 chi bộ trên tổng số 3.777 chi bộ, như vậy là 3/4 chi bộ đã trải qua chỉnh đốn, gồm 15 vạn đảng viên trên tổng số 17,8 vạn đảng viên (chiếm 84,2% số đảng viên dự chỉnh đốn). Theo thống kê chưa kiểm tra lại, tổng số đảng viên bị xử trí là 84.000 người (chiếm 47,1% tổng số đảng viên).” [1]

Tuy thế, không có số liệu chính xác về số người bị đấu tố và bị xử tử trong cuộc cách mạng lần này. Giới nhà báo và những người quan tâm phỏng đoán con số có tính thực tế nhất dao động từ 800 cho đến 5.000 người.

Còn hiện thực của cuộc CCRĐ qua hình ảnh, lời kể lại vẫn gây cảm giác rùng rợn, như trong Đèn Cù của Trần Đĩnh, khi ông thuật lời nhà báo Tiêu Lang đã chứng kiến cảnh mấy anh du kích đặt cái xác bà Nguyễn Thị Năm vào áo quan, áo quan nhỏ quá không vừa. Mấy anh bèn đứng lên trên xác bà đẩy cho lọt xuống. “Nghe xương kêu răng rắc mà tớ không dám chạy, sợ bị quy là thương địa chủ.”.
Không ai có thể tưởng tượng ra, nếu cuộc cải cách cứ tiếp tục mà không có sự dừng lại đánh giá thì liệu rằng, miền Bắc Việt Nam có trở thành lò lửa Khrme Đỏ (1975-1979) hay không.

Không nhất thiết hay thiếu sòng phẳng lịch sử?

Triển lãm mở ra nhưng không cho biết đến “hệ lụy”, nghĩa là nó chỉ trình bày những thắng lợi, mà không có nổi một sự sai lầm.

Dù ông Giám đốc Bảo tàng mong muốn thông qua 150 hiện vật quý “công chúng sẽ được tiếp cận đa chiều về cách mạng ruộng đất” nhưng cuối cùng vẫn chỉ là sự phô bày “những thành tựu rất là lớn là người cày có ruộng, xóa bỏ thành phần bóc lột.”

Lý do, như ông Nguyễn Văn Cương, Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quốc gia trong cuộc trả lời báo giới cho biết: Không nhất thiết phải phơi bày sai lầm của lịch sử như vậy. [2]

Có lẽ ông Cương đã nói thiếu, đúng hơn là không nhất thiết phải phơi bày sai lầm của Đảng.

Vì thế, cái nhìn đứng đắn về lịch sử như ông Cương mong muốn hay kỳ vọng (?) thực sự là rất khó để xuất hiện, nếu có đi chăng nữa thì nó đã không còn toàn vẹn. Dù rằng, ông đã cố biện khi nhấn mạnh “chỉ khoanh nó dưới góc độ Trung ương Đảng và Bác Hồ đã kiểm điểm và chỉnh sửa theo phương pháp chỉ đạo như thế nào. Và đã nhận thức được ngay trong quá trình cải cách chứ không phải chờ tới một thời gian dài như những vấn đề khác”.

Nhưng nếu nhận định như thế, thì nó đã không còn là sự đa chiều, toàn diện nữa, mà đó chỉ là một định-nghĩa-riêng-biệt của Đảng mà thôi.

Còn những giọt nước mắt nhận khuyết điểm hay sự từ chức của lãnh đạo Đảng suy cho cùng cũng chỉ là bước đi mang tính chính trị hơn là pháp lý, như Luật sư Nguyễn Mạnh Tường từng chỉ ra. Chính vì vậy nên, những quyết định cao nhất của những người liên quan trực tiếp nhất không bị truy tố và hoàn toàn vô can trước những mất mát to lớn về nhân mạng, văn hóa trong thời kỳ này. Trong khi đó, nạn nhân và những gia đình có liên quan đến cuộc CCRĐ, dù đã trải qua hơn nửa thế kỷ (61 năm) nhưng vẫn chưa được xin lỗi một cách chính thức, bồi hoàn một cách đầy đủ. Lại bị coi là “hy sinh […] mang lại nhiều điều tích cực cho đất nước thời kỳ đó.” (?)

Liệu có phải, Đảng chỉ thấy sai là sửa nhưng tuyệt đối không được nhận sai không?

Rõ ràng, chính sự không sòng phẳng và gần như buông xuôi về mặt lịch sử đó (không cần thiết) đã khiến cuộc triển lãm trở nên “chưa đủ” với những người tìm đến nó, nhất là những ai có người thân là nạn nhân của cuộc CCRĐ.

Từ khóa tìm hiểu
Trước, trong và sau khi cuộc triển lãm diễn ra, nhiều ý kiến bất bình, căm phẫn và thấy hụt hẫng vì nó chưa đem lại cái nhìn đầy đủ về một giai đoạn tối trong cách mạng ruộng đất. Đảng Cộng sản vẫn chưa-thực-sự nghiêm túc nhìn nhận lại toàn bộ sai lầm của mình ngay cả trong việc trình bày một sự kiện lịch sử (chứ chưa nói đến việc bồi thường cho nạn nhân).

Tuy nhiên, cuộc triển lãm với chủ đề cấm kỵ trong thời điểm này đã cho thấy một phần sự thay đổi rõ ràng bên trong Đảng đối với việc nhìn nhận lại một giai đoạn lãnh đạo và có thể đó là bước đi đầu cho khả năng nhìn nhận toàn bộ về cuộc cải cách, đi tới việc bồi thường cho các gia đình nạn nhân trong tương lai (?).

Các tư liệu ảnh, văn bản có liên quan đến cuộc cải cách nói riêng cũng như cuộc triển lãm nói chung cũng là một sự gợi ý khá dễ chịu. Ít nhất, nó cũng tạo một “chìa khóa” cho người dân tìm hiểu sâu hơn. Và từ khóa này được tìm thấy rộng rãi khi người dân tìm thấy trên báo đài trong những ngày qua hay bị lôi cuốn vào cuộc tranh luận trên các trang mạng về sự kiện nói trên.


Hòa Cầm
 
---
[1] Đề cương báo cáo của Bộ Chính trị tại Hội nghị Trung ương lần thứ 10, tháng 10/1956, 123.30.190.43:8080/tiengviet/tulieuvankien/vankiendang/details.asp?topic=191&subtopic=9&leader_topic=545&id=BT2090533182
[2] 'Không nhất thiết phải phơi bày sai lầm của lịch sử', Vietnamnet, 09/09/2014, http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/196393/-khong-nhat-thiet-phai-phoi-bay-sai-lam-cua-lich-su-.html

Bài viết thể hiện quan điểm và văn phong riêng của tác giả.

Related

VNTB 7345450969803646814

Đăng nhận xét

  1. Triển lãm CCRD chỉ khơi dậy vết thương lòng của xã hội, vô tình tạo thêm cái nhìn chia rẽ nơi người dân, chứ chẳng có giá trị gì cả.
    Chúng ta dùng quá khứ để broadcast tương lai, hãy nhìn lại chặng đường VN đã đi qua, chúng ta chỉ thấy xã hội phân ly, lòng người nghi kỵ lẫn nhau, mất đoàn kết trong xã hội, hậu quả này do đâu mà ra.
    Phận giáo có câu " kết quả ở kiếm này, là cái nhân đã làm ở kiếp trước".
    Ngày nay lại đến phong trào dân oan, chẳng khác nào phong trào CCRD ngày xưa, chỉ khác nhau ở chỗ "Đây là trái bom nổ chậm" mà thôi.
    Cuối cùng "phong trào người cày có ruộng" = "phong trào người cày mất đất".
    Quy chung lại, khi nào xoá đói giảm nghèo mới xong ?.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đó là sự lặp lại của lịch sử, nói cách khác, xã hội đang vận động tại chỗ bạn à.

      Xóa
    2. Lại đang lặp lại đấy
      dân đang tha thiết kiến nghị lên đoảng và chú phỉnh tiến hành khẩn trương cải cách ruộng lần 2

      Xóa
  2. Tai Miền Nam CCRD diển ra qua hai dợt :Dờt l :1955- 1963 và Dợt ll 1970 -1973
    Kết Quả :
    Ở miền Nam, trong đợt 1, đất đai của địa chủ được chính phủ thu mua giá cả sòng phẳng rồi bán trả góp 12 năm cho dân nghèo. Trong đợt 2, đại địa chủ chỉ được giữ tối đa 15 ha nếu trực canh, sau năm 1973 đã chấm dứt nạn tá canh làm thuê ruộng của chủ điền vì nông dân đã được cấp, bán trả góp. Ở miền Nam Việt Nam, phương thức sản xuất nông nghiệp kiểu phong kiến đã bị xoá sạch. Những phương pháp canh tác mới có tiến bộ kỹ thuật đã được áp dụng để gia tăng năng suất. Sau khi hoàn tất chương trình "Người Cày Có Ruộng" trong những năm 1970-1973, Việt Nam Cộng hoà đã có 80 phần trăm tư sản trung nông hóa và thành phần nông dân này là lực lượng chính của sản xuất nông nghiệp ở miền Nam Việt Nam.
    Ba năm sau khi triển khai chương trình này, tổng cộng có 75 vạn hộ gia đình, gồm khoảng 5 triệu người, đã được cấp đất[23]. Còn lại khoảng 20 phần trăm là phú nông và tư sản trung nông giàu sở hữu chừng 10 phần trăm ruộng đất canh tác. Số người nông dân giàu có này ngoài việc canh tác số ruộng đất sau khi đã truất hữu còn lại, họ cũng kinh doanh các dịch vụ cơ khí nông nghiệp, lưu thông hàng hoá nông sản phẩm, chế biến thực phẩm nông sản trong một thị trường thương nghiệp nông thôn và lao động nông nghiệp rất tự do. Sau khi Việt Nam Cộng hòa hoàn tất chương trình "Người Cày Có Ruộng" thì không còn thành phần đại địa chủ ở miền Nam Việt Nam. Trong ba năm 1970-1973, kết quả của chương trình "Người Cày Có Ruộng" là đã chấm dứt chế độ tá canh ở miền Nam Việt Nam khi tá điền trở thành điền chủ.
    Năm 1960 đánh dấu mức cao nhất trong lịch sử kinh tế Việt Nam Cộng hoà, với 340.000 tấn gạo được xuất cảng. Từ năm đó, nông thôn bắt đầu thiếu an ninh, ruộng đất thiếu người cày, xuất cảng gạo xuống dần, và tới năm 1962, còn 85 ngàn tấn. Từ năm 1965, đã có lúc phải nhập cảng gạo có năm lên tới 760.000 tấn. Nhờ những chính sách phát triển nông thôn, từ năm 1970, sản xuất lúa gạo tại miền Nam đã tăng trưởng. Thêm vào đó là nhờ tiến bộ kỹ thuật: loại lúa giống IR-3 phát xuất ở Philippines được đem vào đồng bằng Cửu Long, nhờ phát triển nhanh và tốt, còn được gọi là "lúa Thần nông". Đến năm 1971 thì lúa Thần nông đã phủ được trên 2,6 triệu ha ruộng, bằng 42% diện tích canh tác.
    Kết quả chương trình "Người Cày Có Ruộng" theo số liệu của Tổng nha Điền Địa (tính đến ngày 15/7/1974)[24]:
    • Toàn miền Nam cấp phát = 1.290.949 ha
    • Đồng bằng sông Cửu Long = 1.154.371 ha (ruộng tư 1.099.382 ha; ruộng công 54.989 ha)
    • Chứng thư cấp đất = 693.258 chứng thư
    • Số tiền bồi thường = 151 tỷ đồng (số liệu 26/4/1974)
    Luật "Người Cày Có Ruộng" không hề đụng chạm đến ruộng đất của tôn giáo nên ngay sau năm 1975
    Đánh giá về cuộc cải cách lần 2: Báo chí Hoa Kỳ hết lời ca ngợi chương trình "Người Cày Có Ruộng"; tờ Washington Evening Star gọi đó là "Tin tức tốt đẹp nhất đến từ Việt Nam kể từ khi kết thúc sự chiếm đóng của người Nhật."[17] Còn tờ The New York Times cho rằng "Có lẽ đây là cuộc cải cách ruộng đất không cộng sản mang nhiều tham vọng và tiến bộ nhất của thể kỷ 20."[17] -Theo ông Nguyễn Tiến Hưng trong sách Khi đồng minh tháo chạy: "Nhiều quan sát viên quốc tế đã cho chương trình "Người Cày Có Ruộng" là một trong những chương trình cải cách điền địa thành công nhất ở các nước hậu tiến. Nó là điểm vàng son của nền Đệ nhị Cộng hòa"[25]. Chương trình này đã tạo ra một tầng lớp tiểu nông đông đảo, thúc đẩy kinh tế hàng hóa trong nông nghiệp phát triển. Nông dân hăng hái sản xuất và năng suất lao động trong sản xuất lúa gạo tăng lên nhanh chóng. Đời sống của nông dân được cải thiện[23].
    Có nên Chăng Tổ chức Triển Thành Quả CCRD tai Miền NAM cho CÔNG BẰNG TRƯƠc LỊCH SỬ ???

    Trả lờiXóa
  3. Những tài sản trưng bày trong triển lãm là "tang vật" của một vụ án giết người, cướp của (cướp ngày) "long trời lở đất". Các tài sản này cần phải hòan trả lại cho các nạn nhân.

    Trả lờiXóa
  4. Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.

    Trả lờiXóa
  5. Cải cách ruộng đất là một sự tước đoạt man rợ chỉ có ở hệ thống CS.
    Thực chất thì nông dân lại bị nhà nước CS cướp đất còn tàn bạo và trắng trợn hơn hàng ngàn lần hàng trăm ngàn địa chủ đã bị cướp và giết.
    Kết quả của nó vẫn là sự khốn cùng của nông dân ngày nay. Là đoàn đoàn lớp lớp nộng dân chầu chực vây bọc đêm ngày các trụ sở cơ quan công quyền vì bị tước đoạt đất đai.
    Cải cách ruộng đất chính là ăn cướp đất đai toàn dận vào tay các ông chủ quan chức CS.
    Tất cả các quan chức CS đều cơ bản làm giàu từ đất đai tước đoạt của dân.

    Trả lờiXóa
  6. Chỉ sau ba ngày trưng bày, Triển lãm CCRĐ đã phải đóng cửa để “điều chỉnh ánh sáng” – theo một thông tin trên mạng chưa được kiểm chứng. Nếu quả là như vậy thì tôi khuyên những nhà tổ chức đừng phí công tìm ánh sáng cho cuộc triển lãm này làm gì nữa, đơn giản vì bản thân cuộc triển lãm như nó đã thể hiện trong 3 ngày qua và sự kiện nó thể hiện CÓ CHÚT ÁNH SÁNG NÀO ĐÂU mà thêm với bớt!
    CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT THỰC SỰ LÀ MỘT VẾT ĐÊN TRONG LỊCH SỬ DÂN TỘC VIỆT NAM VÀ ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM! NHẮC LẠI NÓ THEO BẤT CỨ HÌNH THỨC NÀO ĐỀU PHẢI PHƠI BÀY RA HẾT NGUYÊN NHÂN, THỦ PHẠM, CÁCH THỨC THỰC HIỆN, KẾT QUẢ VÀ HẬU QUẢ ĐỐI VỚI MỌI NGƯỜI VIỆT NAM NÓI CHUNG VÀ VỚI GẦN 200.000 NẠN NHÂN CỦA NÓ NÓI RIÊNG, KHÔNG CHỈ LÀ VIỆC XỬ BẮN, TÙ TỘI VÀ NHỤC HÌNH CHO TỪNG NẠN NHÂN, MÀ CÒN LÀ VIỆC XÂM HẠI TỚI MỨC CÙNG CỰC LƯƠNG TÂM, ĐẠO ĐỨC, TÌNH CẢM VÀ CUỘC SỐNG TIẾP THEO CỦA TỪNG CON NGƯỜI TRONG TỪNG GIA ĐÌNH NẠN NHÂN TỚI XÃ HỘI MIỀN BẮC VIỆT NAM THỜI GIAN ĐÓ.
    KHỞI ĐẦU BẰNG CCRĐ, TIẾP THEO LÀ ĐÁNH TƯ SẢN, BỎ TÙ CÁC CỰU SỸ QUAN, BINH SỸ, CÔNG CHỨC CHÍNH QUYỀN VNCH TRONG CÁC TRẠI CẢI TẠO SAU NĂM 1975, BÁN BÃI CHO VƯỢT BIÊN HỢP PHÁP, TỚI DỒN DÂN THÀNH THỊ VÀO KHU KINH TẾ MỚI, RỒI CẢI TẠO CÔNG THƯƠNG NGHIỆP TƯ BẢN TƯ DOANH…v.v… TÍT MÙ RỒI LẠI VÒNG QUANH, TRỞ VỀ VỚI “CHỦ LỚN, CHỦ NHỎ”, “TIỂU GIA, ĐẠI GIA”, “THI ĐUA LÀM GIÀU”…ĐẢNG CSVN ĐÃ THỰC HIỆN MỘT CÁCH KHÔNG THỂ NÀO TỐT HƠN VIỆC PHÁ VỠ TRUYỀN THỐNG ĐOÀN KẾT TƯƠNG THÂN TƯƠNG ÁI CỦA DÂN TỘC VIỆT, TẠO RA MỘT XÃ HỘI ĐẦY RẪY HẬN THÙ, NGHI NGỜ CHIA RẼ VÀ DỐI TRÁ NHƯ VIỆT NAM NGÀY NAY…
    THỰC RA, SAU CCRĐ, HỆ THỐNG MẬT VỤ VÀ QUẢN LÝ NỘI CHÍNH CỦA CSVN CHƯA TỪNG BUÔNG THA CON EM CỦA CÁC NẠN NHÂN CCRĐ CỦA HỌ. VIỆC TẠO RA HỆ THỐNG KHAI VÀ THẨM TRA LÝ LỊCH CÁ NHÂN CHO THẤY HỌ CHỈ DÙNG NƯỚC MẮT CÁ SẤU NHƯ ÔNG HỒ CHÍ MINH ĐÃ DÙNG ĐỂ SỬA SAI CCRĐ, CÒN TRONG THÂM TÂM, HỌ LUÔN LUÔN NHẮC NHỞ NHAU “ĐỀ PHÒNG ĐỊA CHỦ NGÓC ĐẦU DẬY” …VÌ VẬY VIỆC TUYỂN CHỌN, CƠ CẤU, CẤT NHẮC NHÂN SỰ VÀO CÁC VỊ TRÍ CÔNG QUYỀN CỦA QUỐC GIA ĐỀU TUÂN THEO NGUYÊN TẮC NÀY, VÀ CÀNG NGÀY ĐẤT NƯỚC CÀNG PHẢI CHỊU NHIỀU MẤT MÁT, ĐAU THƯƠNG VÀ TỤT HẬU VÌ ĐÁM BẤT TÀI, SẮT MÁU THỪA HẬN THÙ, THIẾU TRÍ TUỆ NỔI LÊN TỪ CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT.
    CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT LÀ MỘT TỘI ÁC CHỐNG LẠI LOÀI NGƯỜI! NÓI TỚI CCRĐ PHẢI NÓI TỚI MỘT TÒA ÁN QUỐC TẾ ĐỂ TRẢ LẠI CÔNG LÝ CHO CÁC NẠN NHÂN - NHƯ TÒA ÁN QUỐC TẾ HIỆN ĐANG XÉT XỬ TỘI DIỆT CHỦNG CỦA KHƠ ME ĐỎ Ở CAMPUCHIA !

    Trả lờiXóa
  7. "Nhìn chung, cuộc CCRĐ tại miền Bắc thời điểm ấy với những mục tiêu như xóa bỏ văn hóa phong kiến, tiêu diệt những thành phần Việt gian (chống chính quyền), địa chủ… tịch thu ruộng đất cho bần nông, cố nông – đưa ruộng đất trở về với dân cày về cơ bản là không sai."

    Kinh hoàng với câu nhận định này! Chính sách tiêu diệt cả (ít nhất) một tầng lớp không qua các process tòa án, đơn thuần vì chính quyền không thích "về cơ bản là không sai"!

    Trí thức VN không còn khái niệm thế nào là pháp luật và nhân đạo nữa rồi .

    Chủ nghĩa Cộng Sản trường tồn trong lòng dân tộc là đúng lắm .

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ bạn có sự nhầm lẫn. 1 chính sách với mục tiêu đưa ra như vậy là không sai, về mục tiêu: ruộng đất cho dân cày.

      Nhưng cách thức thực hiện nó sai, dẫn đến toàn bộ quá trình bị sai.

      Vd: mục tiêu của Hitle là xây dựng đất nước hùng mạnh (điều này không sai) nhưng cách thức của nó (thông qua chính sách sắt, hôn nhân thuần chủng...) lại sai.

      Xóa
    2. Thế còn những chữ in đậm :"tiêu diệt những thành phần Việt gian (chống chính quyền), địa chủ" cơ bản c4ng không sai à???

      Xóa
    3. đặt vào thời điểm 1956, bạn sẽ thấy vấn đề ruộng đất và địa chủ thời kỳ đó nó liên hệ mật thiết như thế nào. cũng tương tự việc, vấn đề ruộng đất và viên chức thời kỳ này thôi.

      Xóa
  8. Nếu tác giả bài này không biết được số người đã bị đấu tố và phần lớn trong số họ bị xử tử trong CCRĐ thì hãy nhớ đến con số tỷ lệ 5% dân số được ấn định chỉ tiêu mà rất nhiều tài liệu chính thống đã phải công nhận. Nói chung, qua bài báo này, người đọc như tôi đã biết cái Hội nhà báo độc lập Việt nam này là gì và Cơ quan ngôn luận của nó là như thế nào! Haizz, tiếc rằng hai ông Quốc và Thụy tuy to đầu mà vẫn dại!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Có lẽ bạn đã không đọc kỹ bài: "trong đó người Việt tiến hành thủ tiêu dân chủ tại chỗ với nhau thông qua hình thức buộc đấu tố công khai bằng cách hạ nhục, chà đạp phẩm giá con người và giết địa chủ với tỉ lệ khoanh 5% mỗi xã (về sau lên 7,24%)"

      Xóa
  9. CCRD la mot trang su o nhuc cua Dang Cong San. No hoan toan trai nguoc voi chinh sach "Nguoi Cay Co Ruong" cua "be lu tay sai" cho "de quoc My".

    Trả lờiXóa
  10. nhìn chung thời điểm nào cũng sai hết ông Dũng ạ.

    Trả lờiXóa
  11. Chỉ cần nghe những từ CCRĐ thôi cũng đủ thấy máu, nước mắt, chết oan, chết nhục, không luân thường đạo lý, tiểu nhân thắng quân tử...vân vân và vân vân những thứ mà kẻ chủ trương phải đền tội trước nhân dân. Tiếc là chúng nó gần như đã chết hết rồi! Bác Hồ yêu nước thương dân? Vậy ai chịu trách nhiệm CCRĐ? Theo luận nhân quả thì kẻ ác như vậy đáng chết tức tưởi không có con cháu nối dòng, di chúc cũng không được thực hiện, chết cũng có thể bị đào mồ...

    Trả lờiXóa
  12. Hoan hô VNTB đã nhận được những ý kiến phản hồi như mong muốn!

    Trả lờiXóa

emo-but-icon

Đến với IJAVN

Tiêu Điểm

Tin đọc nhiều

Comment

Chuyện nghề

Theo dõi chúng tôi

item