CÓ HAY KHÔNG CÁI GỌI LÀ "MỘNG MỊ DÂN CHỦ"
VNTB: Sau khi VNTB đăng bài “Nói chút về “mộng mị dân chủ’” của tác giả Liên Sơn, đã xuất hiện nhiều ý kiến phản hồi và các luồng quan điểm...
https://itdl-flatnews.blogspot.com/2014/09/co-hay-khong-cai-goi-la-mi-dan-chu.html
VNTB: Sau khi VNTB đăng bài “Nói chút về “mộng mị dân chủ’” của tác giả Liên Sơn, đã xuất hiện nhiều ý kiến phản hồi và các luồng quan điểm khác biệt. VNTB xin đăng lại một trong những bài viết phản hồi ấy, trong bầu không khí tranh luận đúng nghĩa ôn hòa và văn hóa, để bạn đọc tham khảo.
Bài viết dưới đây thể hiện quan điểm và văn phong riêng của tác giả.
----------------
CÓ HAY KHÔNG CÁI GỌI LÀ "MỘNG MỊ DÂN CHỦ"
Dương Hoài Linh
4-9-2014
Cần thiết phải có một cách nhìn và đánh giá khách quan về phong trào dân chủ hiện nay ở trong nước. Đó là cách nhìn trung thực, không ảo tưởng và thiên kiến dựa trên những phương pháp luận khoa học. Cách nhìn đó càng không nên đứng trên lập trường của bất cứ một bên nào: chính quyền hay người dân mà phải là từ quan sát của một kẻ ngoài cuộc.
Đọc bài báo "Nói chút về mộng mị dân chủ" của tác giả Liên Sơn, người viết bài này thấy cần thiết phải có một số ý kiến phản biện. Tất nhiên chúng tôi không nhất thiết phải biết tác giả là ai và cũng không nhất thiết vội vã quy kết lập trường và mục đích của người viết. Hoàn toàn chỉ căn cứ trên nội dung bài báo và phương pháp được sử dụng trong bài này để phản biện là diễn dịch và quy nạp,hai phương pháp chủ yếu.
1 /Có hay không cái gọi là"mộng mị dân chủ".
Mộng mị tức là ảo tưởng, phi thực tế là nói quá sự thật."Mộng mị dân chủ" là chỉ những ảo tưởng dân chủ không gắn với thực tế. Đặt trong ngữ cảnh của bài báo thì đây là tiêu đề và cũng là chủ đề mà tác giả muốn nói. Để khách quan trước hết chúng ta thử tìm hiểu về khái niệm "dân chủ".
Dân chủ không phải là một ý niệm vô hình mà là một thực thể hữu hình. Dân chủ không phải là một tư tưởng mang tính triết học của một cá nhân mà là một trào lưu của thời đại. Dân chủ là những thiết chế xã hội về cách phân quyền,căn bản dựa trên quan điểm"nguồn gốc mọi bất công xã hội là quyền lực". Dân chủ không phải là cái để ban phát như một ân huệ mà là cái bắt buộc phải có để xây dựng một xã hội tốt đẹp. Và cuối cùng , cái quan trọng nhất dân chủ là đòi hỏi khách quan, tất yếu mang tính biện chứng khi các mâu thuẩn nội tại trong lòng xã hội đã đạt đến một ngưỡng nhất định của việc chuyển hóa"lượng" thành "chất".
Khi dân chủ không phải là sản phẩm của ý thức và tất yếu thì không thể có "mộng mị dân chủ".Chỉ có thể là"dân chủ phôi thai""dân chủ khiếm khuyết"hay "dân chủ hoàn thiện".Đặt trong hoàn cảnh hiện tại của nước ta,phong trào dân chủ xuất hiện như một sản phẩm tất yếu của lịch sử,khi các mâu thuẩn xã hội đã bị đẩy lên kịch trần.Nó không do một cá nhân,hay một tổ chức nào nghĩ ra mà do tác động từ thế giới bên ngoài thì dùng từ "mộng mị dân chủ "theo tôi là hơi khiên cưỡng mà mang chút gì đó lập trường của giới cầm quyền.
2/ Phong trào dân chủ có cần thiết phải xây dựng biểu tượng hay không?
Biểu tượng là điều cần thiết trong các cuộc đấu tranh giành độc lập, chống lại các chế độ phân biệt chủng tộc...Có thể kể như Nguyễn Thái Học, Martin Luther King, Nelson Mandela...Nhưng dân chủ là sự đa nguyên về chính trị không nhất thiết phải đứng chung một ngọn cờ trong đó sự dung hòa của các tổ chức đảng phái đối lập là yếu tố căn bản để làm nên nền dân chủ. Do đó một nền dân chủ phôi thai không cần thiết phải xây dựng các biểu tượng hoặc nặn ra các biểu tượng không có thật như Lê Văn Tám... của chính quyền CS trước kia. Như vậy nói Bùi Hằng, Phương Uyên, Cù Huy Hà Vũ ...là biểu tượng của phong trào dân chủ cũng là một cách nhìn không chính xác. Họ chỉ là những điển hình đi đầu được tạo ra từ các mâu thuẫn xã hội với chính quyền hiện hành. Bùi Hằng là từ những chính sách bất công với dân oan, Cù Huy Hà Vũ là với tầng lớp trí thức phản biện nhận ra mặt trái xã hội, Phương Uyên là đại diện cho lớp trẻ khi nhận ra sự giả dối trong giáo dục và thực tế. Họ chẳng phải là biểu tượng của một tổ chức , một ngọn cờ nên không thể nói là phong trào dân chủ đã ngộ nhận họ là anh hùng. Có thể họ có cái gan lớn hơn người thường nên những người đã gánh chịu bất công xã hội xem họ đại diện cho mình nên khi ca ngợi họ có thể đã hơi quá lời. Quan trọng họ là những người có thật chứ không phải là biểu tượng ngụy tạo để mị dân.
3/ Chính quyền có sợ hãi hay không?
Đánh giá sự sợ hãi của chính quyền hay không phải căn cứ trên thực tế chứ không thể cảm tính. Một chính quyền không sợ hãi với dân là chính quyền đó phải cho dân hình thành nên các tổ chức xã hội dân sự, cho dân biểu tình, bãi công, tự do báo chí, tự do ngôn luận...Nói rằng nước Mỹ ngang nhiên không sợ Đảng CS Mỹ khi cho họ hoạt động công khai,chính quyền Pháp cho Nguyễn Ái Quốc và Đảng CS Pháp hoạt động vì không sợ họ thì còn có thể tin được chứ nói rằng một chính quyền dùng những luật lệ bất công để bắt bớ,bỏ tù những người bất đồng chính kiến là không xuất phát từ sợ hãi tôi e rằng chẳng hề thuyết phục.
Nói rằng mỗi khi có sự kiện nào đó xảy ra "một sự “quan ngại sâu sắc” từ đại sứ quán Mĩ ở Hà Nội, một “thông điệp” từ EU về một người bất đồng chính kiến nào đó trong nước cùng lắm là được chính quyền trả lại bằng một bài viết trên báo Nhân Dân hoặc Quân Đội Nhân Dân mà thôi."(Trích) là chưa hiểu thấu đáo vấn đề.
Thời buổi bây giờ không như trước là chỉ một bài xã luận là có thể dẹp yên được dư luận. Hiện tại có rất nhiều thông tin ngoài luồng mà dân có thể tiếp cận.Và chính quyền đang rất sợ hãi vì không thể kiểm soát những luồng thông tin này. Chính nó là khởi đầu của một sự phản kháng về tư tưởng,một cuộc chiến xâm thực vĩ đại khiến dân mất lòng tin như ông Trương Tấn Sang đã nói. Nhưng cuộc chiến này không do những người đấu tranh dân chủ tạo ra mà do chính sự thối nát của thể chế độc tài tạo ra. Do vậy ngăn cản nó là vô ích, bất khả thi.
4/Lịch sử chọn họ?
"Chính quyền hiện nay từng mất 15 năm để đi từ con số 0 trở thành Đảng phái chính trị lớn, mất 30 năm để thực hiện lý tưởng của mình. Gần 40 năm tiến hành xây dựng chế độ. Họ biết mọi mánh khóe, mọi thủ đoạn, mọi cách thức để định nghĩa hai chữ “sợ hãi”. Lịch sử chọn họ chứ không chọn chính phủ Trần Trọng Kim, chính phủ Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu chắc chắn không phải là sự ngẫu nhiên."(Trích)
Lịch sử là một quá trình dài,không phải chỉ 15, 30 hay 80 năm. Lịch sử phải đánh giá trên xu thế tất yếu của cả xã hội loài người chứ không phải một quốc gia ,dân tộc. Một chế độ xã hội có thể dùng mánh khóe,thủ đoạn để cướp chính quyền ,để cai trị trong một giai đoạn lịch sử nhất định. Nhưng không thể vĩnh viễn.Do đó không thể nói "lịch sử chọn họ", chính xác hơn phải nói là"mánh khóe, thủ đoạn"đã chọn họ.
Chính quyền có thể có nhiều cách thức để duy trì,kéo dài tuổi thọ của nó nhưng không thể cản được xu thế vận động của lịch sử. Do đó sự phôi thai của một nền dân chủ được tồn tại một cách tất yếu. Đó là thứ mà chính quyền không thể dùng mánh khóe và thủ đoạn để bóp chết nó.
5/Cách mạng internet và vấn đề tổ chức:
Internet và mạng xã hội đã mở ra một cuộc cách mạng trong nhận thức. Đó là một thế giới ảo nhưng cũng rất thực.Internet chỉ làm nhiệm vụ khai phá chứ không có vai trò kết nối những mối quan hệ ở ngoài đời .
Đối với phong trào dân chủ IT [information Technology] đã giúp ích rất tích cực khi dịch chuyển nhận thức con người về phía ánh sáng. Mạng xã hội đã hình thành nên một tâm lý dân chủ,yếu tố căn bản để tạo nên một xã hội dân chủ.
Một xã hội dân chủ không chỉ tùy thuộc vào kiến trúc thượng tầng,vào các thể chế ràng buộc mà còn phụ thuộc vào nhận thức của người dân. Khi dân trí chưa cao, chưa tự giác điều hành được xã hội thì dân chủ chỉ là cái vỏ hình thức. Và giai đoạn của "nền dân chủ khiếm khuyết' sẽ kéo dài rất lâu, thậm chí có khi sẽ không bao giờ có một nền dân chủ hoàn thiện. Do vậy chất lượng của các tổ chức xã hội chỉ đóng vai trò quan trọng trong việc giành chính quyền chứ không quyết định đến chất lượng của nền dân chủ đó.
Tính thiếu liên kết, thiếu kế hoạch, thiếu phương pháp, cách thức, nội dung đấu tranh trong một số thời điểm nhất định (vô tổ chức trong tổ chức).(Trích) là đặc điểm chung của các nước có nền dân chủ phôi thai, bởi lẽ đơn giản là chính quyền chưa cho phép họ hình thành tổ chức một cách công khai. Và yếu tố tự phát là phổ biến trong thời kỳ này. Các tổ chức dân chủ chỉ hoạt động một cách "có tổ chức "khi xã hội đã bước qua giai đoạn "dân chủ khiếm khuyết" tức là khi chính quyền đã về tay nhân dân. Còn làm thế nào để giành được chính quyền thì đó là sự chuyển đổi của quy luật "Cùng tắc biến, biến tắc thông". Mọi mâu thuẫn xã hội ngày càng bị khoét sâu sẽ có lúc bùng nổ và sẽ đẻ ra một thể chế mới.
Nói tóm lại chính quyền có thể không sợ hãi trước quy mô, mức độ hình thành, phương pháp tổ chức của phong trào dân chủ nhưng không thể không sợ hãi trước mức độ chuyển biến trong nhận thức của người dân. Bởi phong trào dân chủ không cần lãnh tụ, không cần tập trung vào một ngọn cờ mà chỉ cần bất mãn với các định chế xã hội khắc nghiệt và sự chuyển hóa về nhận thức tiến bộ. Khi điều kiện cần đã có thì chỉ cần điều kiện đủ là thời cơ đưa đến thì làn sóng xuống đường sẽ lan ra một cách tự phát. Và đây chính là lúc cần đến lực lượng chính trị thay thế của các tổ chức xã hội dân sự, các đảng phái. Nếu bất ngờ, không chuẩn bị trước thì bạo loạn tất yếu nổ ra. Và hành trình của một thể chế mới đầy chông gai lại bắt đầu bước vào vạch xuất phát.
Dương Hoài Linh, FB
Trí Nhân Media

Cảm ơn Dương Hoài Linh
Trả lờiXóaBài viết rất xác đáng
Không kẻ nào có thể cưỡng lại quy luật
Như tôi đả từng comment trên VNTB ! không có gì là mộng mị cả ,không có 1 Ungsan kuyng
Trả lờiXóacủa Miến điện thì nước Miến Điện có thể thả hết tù chính trị và bầu cử tự do như hôm nay hay không ,1 Tunisie không có bất kỳ 1 tổ chức nào lảnh đạo ,nhưng chỉ với cái chết của 1 thanh niên bán xe đẩy thức ăn đả nhấn chìm cả 1 bộ máy quận sự đồ sộ sụp đổ ,không phải là Bùi Hằng hay Phương Uyên hoặc lê quốc Quân ,có thể thay đổi được thể chế hiện nay ,nhưng như tôi đã nói có lữa thì mới có khói ,! trong xả hội ngày nay nhửng cum khói vô hình đang lan tỏa khắp xả hội ,như Tunisie ,nó chỉ cần 1 mồi lửa thích hợp .đúng thời điểm là xong ,tôi trân trọng những con người can đảm nầy dám ra mặt đối mặt với hiểm nguy ,thật đàn ông như tôi còn phải thấy nhục ,hãy vững tin vì một ngày mai sẻ đến hảy mơ để khi nó đến ta không quá ngở ngàng ,
HÒA GIẢI
Trả lờiXóaBài viết mang NỘI DUNG HÒA GIẢI -Hai quan điểm "MÂU THUẨN "dều dược trình bày -Tiếp theo có lẽ là từ hai phía nên nhìn vào cái ƯU của cả hai phía- và phần CÒN LẠI của riểng từng bên không thể dung hợp dược -Từ dó xích lai gần nhaui hơn -
-Xã Hội Dân Chủ không tìm kiếm sự nhất trí toàn diện Mỗi bên CỐ THỦ trong phần CÒN LẠI thì không bao giờ có dân chủ dươc -
Sự thay đổi diễn ra nhanh hay chậm phụ thuộc tầm vào nhận thức về dân chủ của trí thức và toàn dân.
Trả lờiXóaDẫn dắt và lãnh đạo là ở trí thức dân chủ, sức mạnh là ở tập họp đông đảo người dân.
Cần thảo luận rất nhiều về nâng cao hoàn thiện nhận thức về dân chủ. cách thức xây dựng dân chủ, đấu tranh để từng bước tiến tới dân chủ, các phương thức hoạt động dân chủ dưới chế độ độc tài CS, phương cách để tập họp lực lượng dân chủ, lãnh đạo và tổ chức dân chủ, bảo vệ và tôn vinh những tấm gương đấu tranh dân chủ, tồn tại và hóa giải sự đàn áp khốc liệt của chế độ độc tài CS, thay đổi tương quan và so sánh lực lượng trong XH giữa dân chủ và độc tài, tổ chức và hoạt động liên kết của các tổ chức XHDS ... ........
Với tầm nhận thức khác nhau, với các góc nhìn khác nhau, với vị trí XH khác nhau, với xuất thân và nhãn quan chính trị khác nhau, ngôn từ hành văn khác nhau ... vẫn có thể có chung mong muốn dân chủ hơn, xóa bỏ độc tài đảng trị.
Hãy cởi mở thảo luận xin đừng qui chụp.
Nếu chúng ta dân chủ hơn, độc lập hơn, tôn trọng con người hơn, vì dân vì nước hơn,.....tại sao chúng ta không thể đồng loạt tranh luận về các vấn đề hoạt động dân chủ, các vấn đề về chống độc tài phát triển đất nước ?
Trả lờiXóaHãy tranh luận sôi nổi các chủ đề về dân chủ và các thách thức của phát triển XH.
Hãy biểu dương sự đa dạng sống động của dân chủ đặt biệt là trong báo chí dân chủ.
Câu Chuyện hình như dang đi tới kết thúc mong đọi ?
Trả lờiXóaKÍnh mời Quí Vị dọc bài phỏng vấn hai ông NGô Nhật Dang và Phạm Chí Dũng trên RFA 5 .9.2014 :
Nhân vụ tranh luận ở Hội nhà báo độc lập
Kính Hòa, phóng viên RFA-2014-09-05 Sự tranh luận công khai trong xã hội Việt nam vốn không được khuyến khích từ trước đến nay. Với sự phát triển của các nhóm dân sự độc lập, sự tranh luận khi làm việc với nhau giữa các nhóm này đã nảy sinh. Điều này được nhiều nhà hoạt động xã hội, dân sự cho là một tiến triển tốt của một xã hội Việt nam đa dạng hơn.
Tranh luận về nguyên tắc làm việc của Hội nhà báo Việt nam độc lập.
Ngày 4/7/2014 một tổ chức dân sự ra đời mang tên Hội nhà báo Việt nam độc lập. Cũng như các hội đoàn, tổ chức, độc lập với đảng cộng sản Việt nam trước đó, Hội nhà báo Việt nam độc lập cũng sử dụng các phương tiện truyền thông điện tử để hoạt động. Cộng đồng những người Việt trên toàn thế giới tiếp xúc với internet có thể theo dõi sự hoạt động của các tổ chức này, sự thành công của họ trong việc phản biện xã hội, chống sự lạm quyền, sự đàn áp của cơ quan công quyền đối với họ,…Và công chúng cũng chứng kiến những tranh cãi giữa họ với nhau.
Điều đầu tiên xin nói rằng đây không phải là xung đột giữa hai cá nhân, giữa ông Phạm Chí Dũng, và tôi Ngô Nhật Đăng. Có luồng dư luận xoáy vào việc mâu thuẫn cá nhân trong Hội nhà báo độc lập VN, xin khẳng định là không phải như vậy. Câu chuyện là do quan điểm về cái cách làm báo như thế nào
Ông Ngô Nhật Đăng
Hai tháng sau khi ra đời, có hai nhóm bên trong Hội nhà báo Việt nam độc lập viết bài tranh luận nhau. Ông Ngô Nhật Đăng, một thành viên của Hội nói về chuyện này như sau
“Điều đầu tiên xin nói rằng đây không phải là xung đột giữa hai cá nhân, giữa ông Phạm Chí Dũng, và tôi Ngô Nhật Đăng. Có luồng dư luận xoáy vào việc mâu thuẫn cá nhân trong Hội nhà báo độc lập Việt nam, xin khẳng định là không phải như vậy. Câu chuyện là do quan điểm về cái cách làm báo như thế nào.”Ông Phạm Chí Dũng, người hiện là Chủ tịch Hội nhà báo Việt nam độc lập nói
“Thực ra tất cả mọi chuyện đều không có liên quan đến việc tranh giành quyền lực hay quyền lợi. Không có quyền lực lại càng không có quyền lợi. Tất cả chỉ xoay quanh vấn đề nguyên tắc làm việc. Hội nhà báo độc lập Việt nam không liên quan đến bất cứ tranh giành quyền lực hay quyền lợi, tiền bạc như các dư luận viên tung tin.”Cả hai ông đều có nói đến sự mới mẽ trong hoạt động của các tổ chức dân sự Việt nam.
Ông Phạm Chí Dũng:
“Một trong những nhược điểm của xã hội dân sự còn rất là mỏng manh ở Việt nam là chưa xây dựng được thiết chế khung để làm việc. Chưa có tổ chức chặt chẽ và như vậy chưa phát huy được hiệu quả cũng như tiếng nói của xã hội dân sự.”
Một trong những nhược điểm của xã hội dân sự còn rất là mỏng manh ở Việt nam là chưa xây dựng được thiết chế khung để làm việc. Chưa có tổ chức chặt chẽ và như vậy chưa phát huy được hiệu quả cũng như tiếng nói của xã hội dân sự “Việt nam chúng ta chưa có một định nghĩa rõ ràng thế nào là một tổ chức xã hội dân sự. Và cái xã hội dân sự ấy vận hành theo nguyên tắc nào. Cái đó nó cũng có nguyên nhân lịch sử rất lâu dài là những cái hội được thành lập rất là nhiều như là Hội phụ nữ, Hội nông dân, rồi các công đoàn công nhân, thực chất bên trong chỉ là một do đảng cộng sản lãnh đạo.”
Xã hội Việt nam không phải chỉ là một của đảng cộng sản
Hiện nay đảng cộng sản Việt nam vẫn không đồng ý về sự tồn tại của những tổ chức dân sự mà họ không kiểm soát. Như ông Ngô Nhật Đăng phát biểu bên trên, các tổ chức xã hội ở Việt nam từ trước đến nay thực chất chỉ là một, và như thế sự tranh luận hầu như hoàn toàn vắng mặt.Nhưng cùng với sự mở cửa kinh tế, xã hội Việt nam trở nên đa dạng hơn, cộng với sự bùng nổ của phương tiện truyền thông, những ý kiến khác với ý của đảng cộng sản xuất hiện ngày càng nhiều. Vào năm 2013, một nhóm phản bác điều luật 258 bộ luật hình sự Việt nam đã tranh cãi với một nhóm ủng hộ điều luật này trên truyền thông internet.
Mời dọc tiếp :
Trả lờiXóaVào tháng năm năm nay, khi nổ ra cuộc biểu tình chống Trung quốc trên toàn quốc nhân vụ giàn khoan Hải dương 981, một vài nhóm biểu tình mang theo cờ đỏ búa liềm của đảng cộng sản, trong khi có những nhóm khác lại không đồng ý về chuyện đó. Anh Nguyễn Anh Tuấn thành viên tổ chức dân sự Voice nói về việc này sau cuộc biểu tình:
Tôi cho rằng một cuộc biểu tình mà trưng ra được một khuôn mặt đa nguyên, có nhiều quan điểm, chiều hướng, thì nó không phải là điều tệ hại, nếu không muốn nói là tốt để tập dần những luật chơi dân chủ, luật chơi đa nguyên của một xã hội văn minh. Tôi thấy những biểu ngữ đòi trả tự do cho người yêu nước đứng bên cạnh những biểu ngữ ủng hộ chính phủ, đồng lòng với chính phủ để giải quyết vấn đề biển Đông, nó tạo ra một sự đa dạng trong không khí chính trị Việt nam hiện nayChúng ta có thể nhìn sự chia rẽ theo nhiều hướng. Chia rẽ, tan rã, mất đoàn kết, không hoạt động được, hoặc là nó chia theo những thành viên có ý kiến riêng, và họ trưởng thành, họ tách ra để thành lập các hội nhóm khác. Hình thức có vẻ là sự chia rẽ, nhưng thực ra đó là sự phát triển
Sự phát triển đa dạng và tính công khai
Trở lại với câu chuyện tranh luận về nguyên tắc làm việc của Hội nhà báo Việt nam độc lập, ông Ngô Nhật Đăng nói“Chúng ta có thể nhìn sự chia rẽ theo nhiều hướng. Chia rẽ, tan rã, mất đoàn kết, không hoạt động được, hoặc là nó chia theo những thành viên có ý kiến riêng, và họ trưởng thành, họ tách ra để thành lập các hội nhóm khác. Hình thức có vẻ là sự chia rẽ, nhưng thực ra đó là sự phát triển.
Khi có sự bất đồng quan điểm thì những người trong các nhóm xã hội dân sự ban đầu thường có tâm lý là những việc nội bộ đó thì đóng cửa trong nhà bảo nhau, chứ không thì bên ngoài nhìn vào sẽ nói là hội lục đục, chưa làm gì mà đã đấu đá tranh giành nội bộ. Theo quan điểm của tôi thì chúng ta cần công khai minh bạch tất cả những ý kiến.”Ông Phạm Chí Dũng cũng nói về tính công khai của xã hội Việt nam hiện nay cần được cải thiện hơn“Tôi chỉ nêu ra sự so sánh là nếu như Hội nhà báo Việt nam là ở nước ngoài, không phải ở Việt nam, thì vấn đề vừa rồi sẽ công khai, thậm chí công khai hoàn toàn. Và chúng tôi phải chịu áp lực trong suốt hai tháng vừa rồi đến từng hội viên, và áp lực đó chủ yếu gây ra từ phía chính quyền.”
Qua câu chuyện tranh luận với nhau về nguyên tắc làm việc ở Hội nhà báo Việt nam độc lập, nhiều người cho rằng một môi trường tranh luận minh bạch là rất cần thiết cho Việt nam hiện nay. Theo những người cổ vũ cho xã hội dân sự ở Việt nam thì sự công khai, minh bạch mà nhiều người mong ước đó chính là sự phát triển của một xã hội dân sự với những nhóm độc lập, có những ý kiến khác biệt và có khả năng tranh luận nghiêm chỉnh với nhau.